chủ nhà tôi là ảnh đế

Ý cười trong mắt tô Dung dần dần mất đi, "Vừa rồi cảm ơn Thẩm ảnh đế, tôi còn có việc đi trước." Giọng nói nhẹ dần, Tô Dung xoay người đi. "Tô Dung." Thẩm Ngự Dương thấp giọng gọi cô, "Khoan đã." Tô Dung hừ nhẹ một tiếng, không để ý tới anh. Thẩm Ngự Dương contoh pidato tentang hidup rukun dan damai. Giới thiệu Ebook Tác giả Nhuyễn Đường Tiểu Tỷ Thể loại Ngôn Tình, Sủng Nguồn Trạng thái Tới chương 46 Chương cuối Chương 46Giới thiệu truyệnEdit ChiseĐộ dài 60 chương+2 phiên ngoạiThể loại Nguyên sang, ngôn tình, ngọt sủng, nhẹ nhàng, HE, showbiz,… “Nữ thần đẹp nhất” Tô Dung có một bí mật. Vì bí mật này, một người mẫu, diễn viên như cô lại không nhận công việc sau 16 giờ… Quả là chuyện chưa từng có!Có một ngày, một vị nào đó đánh hơi được mùi khói bếp trên người Tô Dung khi cô đi chụp bìa tạp chí… Truyền thông nhanh chóng điều tra, thu thập dữ liệu, và phát hiện vị nữ thần này sau 16 giờ không nhận làm việc chính là vì VỀ NHÀ NẤU CƠM!!!!Thẩm Ngự Dương được xưng là “nam thần quốc dân”, là một diễn viên gạo cội, ý thức nghề nghiệp cao, chưa từng diễn mà dùng thế thân. Đột nhiên, nam thần “phát bệnh”. Chính là sau bốn giờ chiều không thể đóng phim nữa, phải về nhà “bệnh”.Sau đó, nam thần ở Weibo đã phát một tấm ảnh tự chụp bối cảnh mơ hồ, dường như có một thân ảnh của con qua fans tầng tầng so đối, cái thân ảnh này chỉ có ” Nữ thần đẹp nhất ” Tô Dung là có thể so lúc nhất thời, internet nổ tung, phóng viên nổ tung, cả nước nổ tung!Có phóng viên hỏi nam thần, “Anh và Tô tiểu thư là quan hệ gì?”,Nam thần khóe môi mang nụ cười, trong mắt tràn đầy tình yêu, “Tô tiểu thư là ai, tôi chỉ biết Thẩm thái thái!” chồng gọi vợ = thái thái3Download Ebook Chủ Nhà Tôi Là Ảnh Đế – Nhuyễn Đường Tiểu Tỷ Tới chương 46Ebook Chủ Nhà Tôi Là Ảnh Đế – Nhuyễn Đường Tiểu Tỷ – Tới chương 46 Epub – Tới chương 46Ebook Chủ Nhà Tôi Là Ảnh Đế – Nhuyễn Đường Tiểu Tỷ – Tới chương 46 Prc/Mobi – Tới chương 46Ebook Chủ Nhà Tôi Là Ảnh Đế – Nhuyễn Đường Tiểu Tỷ – Tới chương 46 Pdf – Tới chương 46 Ngõ nhỏ đen nhánh, một cô bé ra sức chạy như điên, trong mắt cô tràn ngập sợ hãi, vừa chạy vừa quay đầu lại. Phía sau cô, có một người đàn ông mặc đồ đen đuổi theo, trên mặt người đàn ông mang theo nụ cười, trong mắt có một loại như đối với con mồi nhất định phải có được. "A! Không cần!!" "Là ai, rốt cuộc là ai!" "A!" Tô Dung đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, miệng thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh, trong mắt đầy kinh hoảng. Cô lại mơ thấy! Người kia, lại xuất hiện! Ngón tay Tô Dung siết chặt chăn bên cạnh, môi mân khẩn. Đã thật lâu không có mơ thấy việc xảy ra năm ấy, gần nhất lại liên tiếp mơ thấy, tại sao lại như vậy? "Ong ong ~~" Một trận tiếng chuông di động réo lên, đem Tô Dung đang trầm tư kéo lại. Cô giơ tay đem đi động đầu giường cầm lấy, trên màn hình biểu hiện là " Chị Kiều." "A! Xong đời!" Một tiếng thét kinh hãi, Tô Dung một bên xốc lên chăn xuống giường, một bên tiếp nghe xong điện thoại. Điện thoại bên kia, tiếng chị Kiều gầm gừ nháy mắt vang lên, "Tô Dung! Em nói cho chị bây giờ mấy giờ, mấy giờ! Hẹn 10 giờ rưỡi quay, bây giờ đã 10 giờ, em nói cho chị em ở nơi đâu, hả?" Tô Dung đem cánh tay duỗi thẳng, để di động cách xa chính mình một ít, sau đó hô to, " Chị Kiều, chị yên tâm, hai mươi phút em khẳng định sẽ tới!" "Tô Dung, em thật là muốn tức chết chị!" Tô Dung le lưỡi, " Chị Kiều, em sai rồi, em lập tức ra khỏi cửa!" "Cái gì?" Chị Kiều vốn đã tiêu bớt một ít lửa giận nháy mắt lại bùng lên, " Em còn chưa có ra khỏi cửa! Tô Dung, em có phải còn trên giường hay không..." " Chị Kiều, em trước cúp máy!" Chị Kiều nói còn không có nói xong, Tô Dung đã quyết đoán ấn cúp điện thoại. Không kịp để nghĩ cơn mộng kia, cô vội vàng chạy tiến toilet vệ sinh cá nhân. Mười phút về sau, Tô Dung bước ra kịp chờ thang máy, cô trực tiếp từ cầu thang chạy xuống. Lúc chạy Tô Dung còn ở cảm khái, sớm biết rằng sẽ có hôm nay, thời điểm thuê thuê cái nhà hai tầng ba tầng được rồi. Tô Dung vừa chạy vừa nâng tay lên nhìn đồng hồ. "A a a a! Bị muộn rồi! Không xong!" Cô nỗ lực làm chính mình chạy nhanh một ít. Tô Dung miễn cưỡng có thể tính là một nửa người mẫu đi. Nửa năm trước, nhờ vào chiếu một tổ hán phục, Tô Dung nổi tiếng trên internet, bởi vì khuôn mặt xinh đẹp cùng với ăn mặc hán phục hoàn toàn hòa hợp nhất thể khí chất, bị ghép vào danh hiệu"Nữ thần đẹp nhất". Đương nhiên, Tô Dung hiểu chính mình có mấy cân mấy lượng, nữ thần đẹp nhất? Cô còn không tính nữa là. Cô chỉ có cao 170 cái này t/g ko để đơn vị, mình đoán là cm không cao cũng không thấp, cô đã không thể hoàn toàn làm người mẫu, nhưng lại không thể vứt bỏ người mẫu. Cho nên công ty cô quyết định, bồi dưỡng cho Tô Dung một ít chương trình học, để tiếp tục động tác tiếp theo. Chị Kiều đó là người đại diện mà công ty phái cho cô. Chị Kiều từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Tô Dung, liền biết cô nhất định sẽ nổi tiếng. Tô Dung thật sự rất xinh đẹp! Xinh đẹp phảng phất như tiểu tiên nữ rơi vào thế gian, đẹp không gì sánh được. Chị Kiều tiếp xúc cùng Tô Dung một đoạn thời gian về sau đối cô liền từ lúc ban đầu kinh diễm, chuyển biến thành đau lòng. Thân thế Tô Dung, sinh hoạt quá mức khúc chiết. nôm na là trắc trở Trời cao tựa hồ là tiến hành khảo nghiệm đối với cô gái này giống nhau, vẫn luôn tự cấp Tô Dung một ít trắc trở. Cho nên chị Kiều liền đối với Tô Dung, phá lệ chiếu cố thêm. Cô thực cảm kích chị Kiều, thời điểm khoá huấn luyện cũng thực nỗ lực. Trải qua nửa năm huấn luyện, cô biết rất nhiều thứ. Chị Kiều nhân cơ hội này muốn kiểm nghiệm một chút thành quả học tập của cô, liền vì Tô Dung tiếp quay một cái quảng cáo. Là một quảng cáo son môi. Diện mạo Tô Dung, có thể đẹp giống tiểu tiên nữ, cũng có thể quyến rũ giống tiểu yêu tinh. Nghĩ đến hôm nay chủ đề quay quảng cáo son môi, cô trừu trừu khóe miệng. Đồng thời suy diễn hai cái phong cách khác nhau, chị Kiều thật là muốn khảo nghiệm cô mà. Bất quá cô đối chính mình có tin tưởng, hẳn là không thành vấn đề. Ước chừng mười phút, Tô Dung rốt cuộc chạy tới phụ cận chỗ quay. Ở khoảng cách quay chụp có một cái chỗ ngoặt, Tô Dung dừng lại, từ trong túi lấy ra gương nhỏ tùy thân sửa sang lại một chút hình tượng chính mình Lần đầu tiên gặp mặt, phải chú ý một ít."Hô ~ tốt." Tô Dung nhìn gương lộ ra một nụ cười tươi, liền thu hồi gương, chuẩn bị đi ra ngoài. Lúc ở đem gương bỏ vào túi trong nháy mắt, cô từ trên gương thấy được phía sau có ảnh người chợt lóe qua. Cô đột nhiên quay đầu lại, không thấy bất luận cái gì dị thường. Vừa mới cô tuyệt đối không có nhìn lầm, nhất định có người đi theo Dung xoay người, chậm rãi, chậm rãi đi tới phía trước. Phía sau, bỗng nhiên truyền đến tiếng "Đạp đạp", thực nhẹ thực nhỏ, nhưng tuyệt đối có. Tô Dung kinh hãi, tiếng bước chân này...Cô dừng bước, phía sau liền không có tiếng vang. Cô không có quay đầu lại, mà là nhanh hơn hai bước, tiếng bước chân kia liền vang lên tới, tựa hồ duy trì tiết tấu của Tô Dung. "A ~" bên tai phảng phất còn xuất hiện tiếng cười nhẹ... " Ực!" Yết hầu cô khẽ nhúc nhích, nỗ lực làm chính mình trấn định xuống dưới. " Không thể quay đầu lại, ngàn vạn không thể quay đầu lại! " Cô ở trong lòng yên lặng tự nhủ cho chính mình, ánh mắt nhìn về phía trước, lập tức là có thể ra cái chỗ ngoặt này, chỉ cần đi ra ngoài liền không có việc gì. Mắt thấy lập tức qua đi là có thể thấy chỗ quay chụp, Tô Dung còn chưa tới kịp tùng một hơi, tay trái liền bị người bắt được. " Áaaa!." Tô Dung chỉ kịp phát ra một tiếng thét kinh hãi, miệng liền bị người phía sau dùng khăn tay bưng kín. Cô dùng sức giãy giụa, muốn khiến cho người khác chú ý. Nhưng đáng tiếc, nơi này vốn là bởi vì muốn quay quảng cáo mà tạm thời phong tỏa, nhân viên công tác lại ở cách đó không xa làm chuẩn bị, căn bản không có người chú ý tới nơi này. Cô dường lại về tới thời điểm năm ấy bị người ta bắt cóc, hai tròng mắt trừng rất lớn, trong mắt tràn đầy sợ hãi. Chẳng lẽ lại phải trải qua một lần sao?Nghĩ đến buổi sáng bị ác mộng bừng tỉnh, cô trong lòng nắm gắt gao. Phía sau người tựa hồ để sát vào Tô Dung, hô hấp thô nặng đánh vào sau tai cô. Tô Dung cứng lại toàn thân lông tơ dựng thẳng lên, một chút bình tĩnh xuống dưới. Cô nâng lên chân, đối với phía sau hung hăng một đá. "A!!!" Hét thảm một tiếng, người nọ buông cô ra. Tô Dung đôi tay đẩy phía sau người một phen, về phía trước chạy tới. Cô chỉ kịp quay đầu lại nhìn thoáng qua, người nọ mặc đồ màu đen, trên mặt đeo khẩu trang đen, lộ ra bên ngoài một đôi mắt âm u. Cô không dám quay đầu lại xem, vội vàng chạy ra. "Tô Dung... Hừ." Người đàn ông thân thể đứng thẳng, bị khẩu trang che khuất khóe môi gợi lên một nụ cười không có ý tốt. Tô Dung chạy vài bước tóm lại là rời đi người nọ, nhưng cô không dám lơi lỏng xuống dưới, vẫn luôn chạy đến quay chụp mà mới ngừng lại được. "Hô ~ hô ~" Cô ngồi xổm trên mặt đất, che lại chính mình ngực, từng ngụm từng ngụm thở dốc. "Tô Dung, em làm sao vậy?" Chị Kiều thấy Tô Dung tới, liền đi tới bên người nàng, nhưng ánh mắt rơi xuống mặt cô, liền nhìn ra cô không mặt tái nhợt, trong mắt tràn đầy sợ hãi. Chị Kiều ngồi xổm xuống trước người cô, giơ tay sờ sờ đầu Tô Dung. Thân thể cô cứng đờ, không có tránh đi tay chị Kiều. "Tô Dung?" Chị Kiều đem thanh âm phóng nhẹ, muốn kích thích lực chú ý của cô. Tô Dung bỗng nhiên xoay người, một phen giữ chặt tay chị Kiều, gắt gao nắm tay chị, "Chị Kiều, chị Kiều, vừa mới có người muốn bắt cóc em! Ở bên chỗ ngoặt kia! Một người đàn ông mặc đồ đen, đeo khẩu trang." Cô lấy tốc độ cực nhanh để nói, chị Kiều nghe xong, đôi mắt trừng rất lớn."Này, này rõ như ban ngày, lại dám bắt cóc?" "Vâng." Tô Dung lên tiếng, buông lỏng tay chị Kiều ra. Cô đã bình tĩnh xuống. Rốt cuộc cũng không phải thời niên thiếu, ban đầu chỉ là bị chi phối bởi sợ hãi, hiện tại biết chính mình an toàn, cũng thực mau hoãn lại. Chị Kiều xem sắc mặt Tô Dung, cũng biết cô không phải đang nói đùa. Chị Kiều lập tức đứng lên, kêu vài nhân viên công tác đi khắp nơi nhìn xem. Tình huống của Tô Dung chị là rõ ràng nhất, bắt cóc, này đối cô mà nói, là khi còn nhỏ đã trải qua, là một loại sợ hãi từ sâu trong nội tâm. Chị Kiều đau lòng Tô Dung, tự nhiên sẽ không để cô kinh hách quá độ làm cảm xúc hạ xuống mà còn tiếp tục quay quảng cáo. Mặt khác, công tác bảo an của chỗ quay chụp này cũng thực sự làm chị Kiều phát hỏa một Dung hòa hoãn trong chốc lát, thấy chị Kiều còn ở vội, liền thông báo chị Kiều một tiếng. Chị Kiều dặn dò Tô Dung, ngàn vạn không thể rời đi có nơi có nhiều Dung đáp ứng. Cô nắm hai tay, hít sâu một hơi, ngước mắt nhìn thoáng qua, nơi này cách đó không xa có một cửa hàng bán bánh ngọt kiểu Âu Tây cô rất thích, cô nhấp môi, quyết định đi mua một cái bánh kem áp áp. Cô nhắn cho chị Kiều nói cho chị biết cô đi nơi nào, liền trực tiếp hướng về phía cửa hàng. Ước chừng mười lăm phút, Tô Dung tới rồi. Chỉ là hôm nay cửa hàng bánh ngọt kiểu Âu Tây tựa hồ có người quay chụp, có rất nhiều người vây xem. Cô càng là tới gần nơi đó, tiếng gọi của fans càng lớn. "Thẩm Ngự Dương! Thẩm Ngự Dương! A a a a!" "Chồng của tui soái quá đi!" "Đúng vậy, tuy rằng chỉ là khách mời nhưng có thể thấy dung nhan chân thật của ảnh đế, thật là chết cũng không tiếc!" Tô Dung "......" Có cần khoa trương như vậy không? Nghe fans nói như vậy, người ở chỗ quay chụp này là Thẩm Ngự Dương? Thẩm ảnh đế? Được xưng là "Nam thần Quốc dân", liên tục ba năm ở "Giải thưởng Sao Kim" đoạt "Nam diễn viên tốt nhất", các fan đều kêu anh ấy là "Thẩm ảnh đế" Thẩm Ngự Dương? cái này mình thấy để Thẩm ảnh đế hay hơn Tô Dung hơi hơi nhướng mày. Anh ta như thế nào sẽ xuất hiện ở nơi dày đặc người như thế? Chẳng lẽ không sợ khiến cho fans náo động sao? Tô Dung nhấc chân đi vài bước về phía trước. " Cậu biết không? Thẩm ảnh đế chỉ ở chỗ này một buổi sáng, chụp xong suất diễn liền đi rồi!" "Ai nha, hiện tại sợ là chỉ có Phó Thanh mới có thể mời Thẩm ảnh đế làm khách xuyến."diễn viên khách mời dạng như cameo í "Chúng ta cũng thật may mắn." "Đúng vậy đúng vậy......" Cô đã hiểu. Phó Thanh là bạn tốt nhiều năm của Thẩm Ngự Dương, kẻ hèn một cái khách mời, thật đúng là không nói chơi. Đã biết nguyên nhân, cô cũng không có tâm tư đi phía trước xem, liền muốn xoay người rời đi. "A, cẩn thận!" "Phanh!" Một tiếng thét kinh hãi thêm vang lớn, làm Tô Dung theo bản năng quay đầu lại nhìn lại. Đám người chen chúc bắt đầu xôn xao lên, tựa hồ đã xảy ra chuyện gì đó. Cô cảm thấy tốt nhất bây giờ đó là rời đi, không thể ở lâu. Nhưng giây tiếp theo, cô liền bị bao phủ trong đám người mất trật tự. "Ai..." Cô bị đẩy lên đằng trước theo đám đông kích động. Tô Dung bất đắc dĩ, không dám nhiều làm giãy giụa để tránh đụng đến người khác. Không bao lâu, cô liền biết nguyên nhân vì sao đám người đó xôn xao. Đây là cửa hàng bánh ngọt kiểu Âu Tây nàng thực thích, bên dưới có một mảnh kính cửa sổ rất lớn. Giờ phút này cửa sổ bị người đánh vỡ, mà "hung khí" đang nằm bên cạnh. Là một cái chùy lớn. Tô Dung suy đoán, hẳn là fans điên cuồng nào đó ném ra. May mắn là lúc cửa sổ bể, đa số mảnh nhỏ pha lê đều rơi xuống trong tiệm, nếu không nhất định sẽ làm bị thương đến quần chúng vây xem. Ánh mắt cô dời đi, rơi xuống trên người Thẩm Ngự Dương. Hai tay anh đút ở trong hai sườn túi quần tây, ánh mắt lạnh lùng, mày nhíu lại. Tô Dung chú ý tới cánh tay phải của anh có một đường thật dài, máu tươi trào kinh hô, "Tay của anh..." Thẩm Ngự Dương tựa hồ nghe thấy, quay đầu lại, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Tô Dung. Cô hơi ngẩn người, chỉ vào cánh tay anh nhẹ giọng nỉ non, "Anh bị thương." - -Tác giả có lời muốn nói Tân niên vui sướng ~ khai văn đại cát ~ - - Chương 1 vậy là xong, tiếc chi ⭐ nào Thông tin truyện Chủ nhà tôi là ảnh đế Bạn chấm truyện được mấy điểm! "Nữ thần đẹp nhất" Tô Dung có một bí mật. Vì bí mật này, một người mẫu, diễn viên như cô lại không nhận công việc sau 16 giờ... Quả là chuyện chưa từng có! Có một ngày, một vị nào đó đánh hơi được mùi khói bếp trên người Tô Dung khi cô đi chụp bìa tạp chí... Truyền thông nhanh chóng điều tra, thu thập dữ liệu, và phát hiện vị nữ thần này sau 16 giờ không nhận làm việc chính là vì VỀ NHÀ NẤU CƠM!!!! Thẩm Ngự Dương được xưng là "nam thần quốc dân", là một diễn viên gạo cội, ý thức nghề nghiệp cao, chưa từng diễn mà dùng thế thân. Đột nhiên, nam thần "phát bệnh". Chính là sau bốn giờ chiều không thể đóng phim nữa, phải về nhà "bệnh". Sau đó, nam thần ở Weibo đã phát một tấm ảnh tự chụp. Ảnh chụp bối cảnh mơ hồ, dường như có một thân ảnh của con gái. Trải qua fans tầng tầng so đối, cái thân ảnh này chỉ có " Nữ thần đẹp nhất " Tô Dung là có thể so sánh. Trong lúc nhất thời, internet nổ tung, phóng viên nổ tung, cả nước nổ tung! Có phóng viên hỏi nam thần, "Anh và Tô tiểu thư là quan hệ gì?" ... Nam thần khóe môi mang nụ cười, trong mắt tràn đầy tình yêu, "Tô tiểu thư là ai, tôi chỉ biết Thẩm thái thái!" chồng gọi vợ = thái thái3 Edit Chise. Danh sách chương Chương 1 Người theo dõi cô Chương 2 Chị Kiều tìm nhà mới Chương 3 Quy tắc ở chung Chương 4 Anh là chủ nhà Chương 5 Cùng Thẩm Ngự Dương khác nhau Chương 6 Lại có thể là một người Chương 7 Quảng cáo son môi M Chương 8 Tim anh đập, rất nhanh Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Thẩm Ngự Dương câu môi, cánh tay dùng sức nâng Tô Dung dậy."Có sao không?"Tô Dung giật giật chân, lắc đầu, "Tôi không sao."Không biết vì cái gì, rõ ràng cô đã hờn giỗi suốt ba ngày, trong nháy mắt gặp lại Thẩm Ngự Dương thì cảm xúc không được tự nhiên kia toàn bộ tan biến mặt Tô Dung biểu lộ tươi cười, "Thẩm đại ảnh đế hôm nay không bận rộn sao? Như thế nào lại đến Vịnh Moon?"Thẩm Ngự Dương nghiêng người, hướng cách đó không xa bĩu môi, "Cùng cậu ta tới."Tô Dung nhìn qua, là Phó Thanh."Oh oh ~" Tô Dung sáng tỏ, "Phó Thanh mời anh tới a.""Ừ." Thẩm Ngự Dương bước một bước ngăn trở tầm mắt cô, "Phó Thanh gần đây không đóng phim, cậu ta muốn chụp cảnh ở đây cho nên kêu tôi đi xem cùng."Tô Dung cười, "Thẩm đại ảnh đế, anh đây là nói cho tôi, kỳ thật anh không phải cố ý tới tìm tôi đúng không?"Thẩm Ngự Dương ngừng một chút, không nói cười trong mắt tô Dung dần dần mất đi, "Vừa rồi cảm ơn Thẩm ảnh đế, tôi còn có việc đi trước."Giọng nói nhẹ dần, Tô Dung xoay người đi."Tô Dung." Thẩm Ngự Dương thấp giọng gọi cô, "Khoan đã."Tô Dung hừ nhẹ một tiếng, không để ý tới Ngự Dương bật cười, cô gái nhỏ vẫn là cô gái nhỏ, cảm xúc nói đến là mà... Thật đáng Ngự Dương từ lúc xuất hiện đến đỡ lấy Tô Dung, lại đến cùng cô nói chuyện, cũng bất quá là việc xảy ra vài phút, hơn nữa tiếng hai người nói chuyện rất nhỏ nên không ai biết cô và anh nói chưa đợi mọi người xung quanh hồi phục lại tinh thần từ lúc "Thẩm Ngự Dương xuất hiện", Tô Dung và Thẩm Ngự Dương đã tách Kiều thật ra cũng không có đa nghi gì, rốt cuộc mấy ngày hôm trước ở cục cảnh sát đã gặp qua, việc hai người quen biết nói hai câu vẫn rất bình mắt Thẩm Ngự Dương vẫn luôn ở trên người Tô Thanh đi đến phía sau Thẩm Ngự Dương, khẽ cười, "Sao? Chọc cô gái nhỏ tức giận?""Ừ." Thẩm Ngự Dương đáp một câu, lại giải thích, "Là tớ chọc cô ấy trước, không trách cô ấy.""Ai ô ô!" Phó Thanh giơ tay vỗ hai cái lên vai Thẩm Ngự Dương, "Tớ chỉ là thuận miệng hỏi thôi, cậu xem cậu tự khẩn trương kìa!"Thẩm Ngự Dương phủi tay Phó Thanh ra, "Cái gì kêu tớ tự khẩn trương? Sự thật chính là như thế.""Tớ nói này người anh em, cậu không phải là thật sự coi trọng con gái người ta đấy chứ?" Ánh mắt Phó Thanh đầy nghiền Ngự Dương trầm mặc ba giây, ngay sau đó "Ừm" một tiếng, xem như thừa cười trên mặt Phó Thanh cứng lại Thanh cứng đờ quay đầu, "Cậu nghiêm túc sao?"Thẩm Ngự Dương nhìn Phó Thanh, cười nói, "Tớ khi nào không nghiêm túc?"Phó Thanh nghĩ, cũng cùng Thẩm Ngự Dương quen biết nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy qua thời điểm Thẩm Ngự Dương không nghiêm nên cậu ấy mới là "Nam thần quốc dân", có tiếng chuyên nghiệp, cho dù là cảnh diễn có nguy hiểm diễn cũng tự mình Thanh hiểu biết Thẩm Ngự Dương, một khi việc cậu ấy hạ quyết tâm, tất nhiên phải làm hết sức Thẩm Ngự Dương nói coi trọng con gái người ta...Hắc hắc hắc...Phó Thanh cười xấu xa, "Nhưng mà Thẩm đại ảnh đế, tớ vừa mới thấy cô gái kia hình như không mấy ưa thích cậu nha!"Thẩm Ngự Dương cười nhẹ ra tiếng, "Tớ chọc cô ấy tức giận, cô ấy làm sao muốn nhìn thấy tớ chứ?""Gánh thì nặng mà đường thì xa a!" Phó Thanh cảm thán một tiếng, chỉ cảm thấy con đường tình cảm của bạn tốt dường như còn khá Ngự Dương câu môi, gánh thì nặng mà đường thì xa?Ha hả!Phó Thanh tên ngốc này, cậu ta thì biết cái gì?"Ai nha, Thẩm đại ảnh đế, Phó đạo diễn, thật là đã lâu không gặp."Không biết từ khi nào Bạch Khê Viễn đã cười đi đến gần hai Ngự Dương khẽ nhíu mày, người này sao lại đến trước mặt rồi mới nói? Vừa rồi những lời anh nói với Phó Thanh cũng không biết người này có nghe hay Thanh dư quang liếc đến sắc mặt Thẩm Ngự Dương hơi trầm xuống, tức khắc hiểu cười trên mặt Phó Thanh dần dần trở nên khách khí và xa cách hơn, "Thì ra là Bạch tổng, đúng là rất lâu không gặp, nhưng việc này cũng không cần thiết đúng không?"Bạch Khê Viễn trừu trừu khóe miệng, không biết chính mình nơi nào đắc tội Phó đạo diễn, làm sao một lời mở miệng liền khắc khẩu với hắn ta?Bạch Khê Viễn chuyển ánh mắt, "Thẩm đại ảnh đế, biệt lai vô dạng*."*"Biệt lai" nghĩa là từ lúc chia tay đến lúc gặp lại, "vô dạng" nghĩa là không bệnh tật, không lo âu, cả câu "biệt lai vô dạng" thường dùng để hỏi thăm người lâu ngày không gặp lại."Ừm." Thẩm Ngự Dương lên tiếng, liền nói cho Phó Thanh anh đi Thanh gật đầu, hiểu già độc thân sắp ba mươi năm, vẫn là chạy nhanh đi dỗ con gái người ta chưa đuổi tới tay Khê Viễn giờ phút này nội tâm phức ta đã làm sai cái gì, thế mà làm Thẩm đại ảnh đế cùng Phó đạo diễn đồng thời xem nhẹ sự tồn tại của ông. "Phó đạo diễn, tôi...""Bạch tổng." Phó Thanh quay đầu đối ánh mắt Bạch Khê Viễn, ý vị thâm trường nói, "Tôi cùng A Ngự là tranh thủ thời gian ra ngoài chơi."Một câu, Bạch Khê Viễn đã rồi, là ông quấy rầy nhã hứng của hai Khê Viễn xin lỗi cũng không phải, không xin lỗi cũng không phải, cuối cùng đành phải xấu hổ, cái gì cũng chưa kia, cổ không thoải mái trong lòng Tô Dung lại nổi Kiều vừa thấy Tô Dung cảm xúc lại không đúng rồi, tiến lên hai bước trước mặt cô, hạ giọng nói, "Tô tiểu tiên nữ, em lại làm sao vậy? Vừa mới trạng thái không phải khá tốt sao?"Tô Dung rũ mắt, "Em không có việc gì chị Kiều, chị yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến việc quay đâu."Chị Kiều bất đắc dĩ, "Em tự điều chỉnh đúng mực đi.""Dạ."Chị Kiều không phải không nóng nảy trạng thái Tô Dung, chỉ là trong lòng cô rất rõ ràng, Tô Dung không phảiloại người cần gây áp lực, cô ấy cần là sự thấu hiểu và khoan dung."Tô Dung."Tiếng Thẩm Ngự Dương vang lên bên tai, Tô Dung lập tức cứng người tại Kiều cùng anh chào hỏi, "Thẩm ảnh đế, xin chào.""Chào chị Kiều tỷ." Thẩm Ngự Dương cười đáp lại, làm chị Kiều thụ sủng nhược kinh*.*được đối tốt đâm ra sợ. Tiểu Lâm và Lisa một bên đã không biết nên làm phản ứng gì, đây là ai? Thẩm Ngự Dương a! Người ngày thường xuất hiện nhiều nhất trên TV và rạp chiếu phim, Thẩm Ngự Dương a!Người sống sờ sờ đứng ở trước mặt hai người các cô, làm các cô như thế nào tin tưởng?Tô Dung đưa lưng về phía Thẩm Ngự Dương, đối mặt tiểu Lâm và nên biểu cảm của các cô ấy cũng bị Tô Dung thu hết vào đáy Dung xoay người, ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Ngự Dương, "Thẩm đại ảnh đế như thế nào sẽ đến nơi này?"Thẩm Ngự Dương nhìn bộ dáng Tô Dung rõ ràng tức giận, cũng không dám nói chính mình là đi theo Phó Thanh tới ngắm nữa... Vốn dĩ anh cũng không phải tới ngắm Ngự Dương cười khẽ, "Bé mèo hoang nhà tôi bỏ nhà đi, tôi tới tìm nó."【 Bé mèo hoang? Trong nhà cũng không có nuôi mèo nha? 】Đây là phản ứng đầu tiên của Tô DungNhưng sau đó, Tô Dung liền từ ánh mắt sáng quắc của Thẩm Ngự Dương, biết "Bé mèo hoang" trong miệng anh là Dung nghĩ, cô hẳn là tức mà nhìn bộ dáng Thẩm Ngự Dương như vậy trong lòng cái gì giận đều không Dung rũ mắt, mở miệng nhỏ giọng nói thầm, "Anh đây là phạm quy nha ~ làm sao có thể như vậy chứ."Thẩm Ngự Dương hơi hơi khom lưng, nghiêng đầu tiến đến bên tai cô tiếng lời nói nhỏ nhẹ cười, "Tôi phạm quy thế nào? Hửm?"Thẩm Ngự Dương âm cuối kéo dài, mang theo một cổ cảm giác câu nhân, Tô Dung chỉ cảm thấy bị hơi thở của anh đã làm lỗ tai nóng lên, sau đó lan tràn đến chỗ khác."Ây da, nơi này là phim trường, anh chú ý chút, khiến cho hiểu lầm thì không tốt." Khóe môi Tô Dung đã tiết chế không được dương Ngự Dương thấy ttâm tình Tô Dung tốt một chút, lúc này mới đứng thẳng người chị Kiều đã hóa Kiều Tô Dung khi nào thân thiết với Thẩm ảnh đế như vậy?Tiểu Lâm Mẹ ơi, nam thần làm thế nào như vậy!Lisa Chẳng lẽ chỉ có tôi cảm giác ảnh đế và Tô Dung có gì đó không thích hợp sao?"Khụ..." Chị Kiều khụ một tiếng, Tô Dung lui về phía sau một bước, cách Thẩm Ngự Dương xa một Kiều nhìn Thẩm Ngự Dương, "Thẩm ảnh đế, anh và Tô Dung... Ừm..."Thẩm Ngự Dương cười nhạt, "Tô Dung hôm nay thật xinh đẹp."Tô Dung ở trong lòng trợn trắng mắt, chẳng lẽ chỉ có hôm nay xinh đẹp sao?"Thẩm ảnh đế, ngài nếu không có việc gì vẫn là rời đi nơi này đi, ngài xem xem nhân viên công tác của chúng tôi đều không thể làm việc bình thường." Tô Dung vẻ mặt nghiêm túc, "Quấy rầy người khác làm việc là không đúng.""Tô Dung!" Chị Kiều gằn nhẹ một Dung đây là làm sao vậy? Vậy mà dám đuổi Thẩm ảnh đế đi?Chị Kiều cho rằng, thân phận của Thẩm Ngự Dương như vậy, nhất định sẽ tức ra ngoài dự kiến của cô, Thẩm Ngự Dương không thấy Thẩm Ngự Dương ngoắc ngoắc khóe môi, "Làm Tô tiểu thư thất vọng rồi, tôi có chuyện phải làm.""Chuyện gì?"Tô Dung vừa nói ra, ánh mắt vài người đều rơi xuống trên người Dung rũ mắt, trong mắt tràn đầy ảo Thẩm Ngự Dương ở chung lâu như vậ đã quen rồi, cô thề, trước khi cô nói câu đó chắc chắn não mình cho chó gặm rồi!Tô Dung nghĩ Có thể rút lại không?Thẩm Ngự Dương cười cười, "Tạm thời còn không thể nói cho Tô tiểu thư."Tô Dung phun ra hơi, đừng nói cho cô! Cô không muốn nghe được không?Đang lúc Tô Dung bị cái miệng ngu ngốc hại sắp khóc, đạo diễn bên kia hô Tô Dung tiếp tục Dung nhắc váy lên, cũng chưa liếc mắt Thẩm Ngự Dương một cái liền chạy mắt Thẩm Ngự Dương vẫn luôn dõi theo trên người Tô Dung, tiểu Lâm và Lisa cũng không thể không rời đi nơi này, đuổi kịp Tô Kiều nhìn trái nhìn phải, bên cạnh không còn ai."Thẩm ảnh đế, vì sao anh muốn tới gần Tô Dung?" Sắc mặt chị Kiều bỗng nhiên nghiêm túc, ngữ khí cũng mang theo một chút ý tứ chất Ngự Dương đối với thái độ của chị Kiều cũng không có cái gì kinh ngạc, "Tôi cho rằng chị Kiều đã nhìn rõ."Nghệ sĩ dưới trướng nếu yêu đương, người đại diện vẫn phải nên việc hiện tại Thẩm Ngự Dương phải làm, chính là nói cho chị Kiều, anh sẽ cùng Tô Dung yêu Kiều nghe hiểu ý của Thẩm Ngự Dương, lại có điểm dựa vào một lần gặp mặt ở cục cảnh sát kia, Thẩm ảnh đế liền thích Tô Dung? Chẳng lẽ Thẩm ảnh đế cũng là cái người " xem mặt " sao?Thẩm Ngự Dương cười, anh cũng không chuẩn bị giải thích việc anh và Tô Dung không chỉ là một lần gặp mặt ở cục cảnh đến một ngày việc này bị chị Kiều tỷ phát hiện, hẳn là sẽ rất thú vị."Thẩm ảnh đế, anh không phải có chuyện muốn xử lý sao?"Thẩm Ngự Dương gật đầu, "Tôi đang xử lý."Chị Kiều "???"Thẩm Ngự Dương đối chị Kiều chỉ chỉ Tô Dung, "Dỗ Tô tiểu tiên nữ."Chị Kiều "......"Còn có thể có chút tiết tháo* không? Này còn chưa có đuổi tới tay đâu a!*hành vi chính trực, giữ đúng lễ -Tác giả có lời muốn nói Thẩm Ngự Dương Tiết tháo? Không tồn tại- -Thứ 7 mình không đăng truyện nhưng mà mấy ngày này bỏ bê mấy bạn nên đăng 1 chương trước nhé~ Phòng Dung cuộn chân lên, hai cánh tay ôm đầu gối, sợ hãi nhìn thoáng qua người đàn ông ngồi ở đối Ngự Dương tùy ý ngồi đối diện cô, tay trái nâng lên, xoa đôi mắt, hiển nhiên vừa nãy bị Tô Dung đánh không Dung nhìn Thẩm Ngự Dương, muốn nói lại thật sự không phải cố ý mà!Thời điểm Thẩm Ngự Dương đi vào, cô đang chuẩn bị thay áo ngủ nghỉ ngơi, ai biểu anh đột nhiên đi vào như vậy, cô liền phản ứng theo bản năng bản năng lấy gối ném đi."Ai biểu anh tùy tiện mở cửa phòng người ta chứ." Tô Dung nói thầm."Hả? Cô nói cái gì?" Thẩm Ngự Dương buông tay, nhìn về phía Tô Dung."Không có gì, không có gì." Tô Dung liên tục xua tay, nghĩ thầm cô nói nhỏ như vậy mà Thẩm Ngự Dương cũng có thể nghe được!Thẩm Ngự Dương nhìn Tô Dung, nhàn nhạt nói, "Nói đi, cô là sao lại trà trộn vào nhà tôi.""Nhà anh?" Tô Dung buông chân, "Không phải đâu? Nơi này không phải nhà Thẩm tiểu thư sao?""Thẩm tiểu thư?" Thẩm Ngự Dương nhíu mày, "Cô nói Thẩm Tình Dương?"Tô Dung lắc đầu, "Tôi không biết, phòng ở này là người đại diện của tôi giúp tôi nhờ người tìm, là một vị Thẩm tiểu thư muốn xuất ngoại, trong nhà không có người nên cho tôi thuê."Thẩm Ngự Dương hiểu đến nơi này ở cũng là vì Thẩm Tình Dương muốn xuất ngoại, cho nên mới không có chuyện thông báo cho cô ấy, không nghĩ tới cô ấy lại đem phòng ở cho Ngự Dương nghĩ nghĩ, sắc mặt hòa hoãn một cuộc này cô gái này cũng không biết rõ tình hình, đổi lại là anh đang ở trong phòng, đột nhiên có người mở cửa phòng ra, anh cũng sẽ hoảng."Vị này... xưng hô thế nào?" Thẩm Ngự Dương khóe môi gợi lên, cả người đều không giống mới còn sắc mặt lạnh lùng hận không thể muốn đem Tô Dung ném ra ngoài cửa, này khóe môi một câu, nháy mắt biến thành anh trai nhà bên thân thiết!Ảnh đế chính là ảnh đế, tốc độ thay đổi sắc mặt, Tô Dung bội phục đến cực điểm!"Tôi tên Tô Dung.""Ừm, Tô tiểu thư."Tô Dung "......" Không cần khách khí như vậy, cô chịu không nổi đâu!"Cái kia... Thẩm ảnh đế." Tô Dung ngồi nghiêm chỉnh, "Tôi muốn cùng anh nói chuyện."Thẩm Ngự Dương gật gật đầu, "Có thể."Tô Dung sắc mặt vui vẻ, vừa muốn nói chuyện, liền bị Thẩm Ngự Dương mở miệng giành trước, "Tô tiểu thư, trước khi cùng tôi nói chuyện, tôi nghĩ tôi cần thiết cùng cô nói trước một việc.""Chuyện gì?" Tô Dung chinh lăng chinh sợ hãi, kinh hoảng; lăng ngẩn người, Thẩm ảnh đế có thể cùng cô nói cái gì chứ?Thẩm Ngự Dương nhìn thoáng qua Tô Dung, từ trên sô pha đứng lên, sau đó đi đến trước mặt Tô Dung, một tay chống trên bàn trà trước mặt cô, một cái tay khác chỉ vào hai mắt của mình, "Tô tiểu thư, cô hẳn là nhìn thấy đôi mắt tôi có dấu vết màu xanh đọng lại đi" ây da, là bầm xanh đóTô Dung nheo lại mắt, tinh tế đánh giá đôi mắt Thẩm Ngự nói là đôi mắt anh có cái đó, yêu cầu thực tập trung thực tập trung mới có thể nhìn đến dấu vết, xác thật là có chút Dung gật đầu, tiện đà nhìn đôi mắt Thẩm Ngự Dương, mặt đầy nghiêm túc, "Thẩm ảnh đế, tôi có thể giúp anh nấu cái trứng gà xoa một chút."Thẩm Ngự Dương "......""Khụ." Thẩm Ngự Dương đứng thẳng dậy, trên cao nhìn xuống nhìn Tô Dung, "Tô tiểu thư, nếu cô không rõ, tôi đây liền nói rõ, mời cô mang theo hành lý, hiện tại liền rời khỏi đây.""Ờ." Tô Dung đáp, nhưng lại không nhúc nhích, ngồi ở trên sô pha như cũ nhìn Thẩm Ngự Ngự Dương nghĩ, cô gái này chắc không phải là có bệnh đi >>>, anh đã nói như vậy rồi còn bất động?"Thẩm ảnh đế, anh có phải hay không suy nghĩ, tôi có bệnh?"Bị Tô Dung nói toạc ra tâm tư, Thẩm Ngự Dương tay nắm thành quyền, đặt ở bên môi khụ một tiếng, có chút hơi xấu Dung cười cười, bộ dáng không chút nào để ý."Thẩm ảnh đế, nếu có thể, tôi thật rất muốn dọn đi.""Tôi biết, nơi này chủ phòng là Thẩm tiểu thư, nói vậy cùng anh quan hệ cũng rất lớn, theo lý thuyết, anh kêu tôi đi, ta hẳn là phải đi.""Nhưng mà Thẩm ảnh đế, người đại diện của tôi cùng Thẩm tiểu thư đã ký kết hợp đồng, ngoại trừ Thẩm tiểu thư, tôi sẽ không nghe bất luận kẻ nào, bất luận lời gì.""Tôi chỉ có nơi này có thể ở, Thẩm ảnh đế hẳn là có rất nhiều phòng ở đi, cần gì một hai phải khó xử tôi một gái nhỏ không nơi nương tựa chứ?"Tô Dung trên mặt tươi cười dần dần thối lui, thần thái trong mắt chậm rãi ảm đạm cuối cùng, cơ hồ là nhẹ nhàng tiêu tán ở bên môi nói, "Nếu có thể, ai không muốn có ngôi nhà của chính mình đâu?"Tô Dung không biết Thẩm Ngự Dương có hay không nghe thấy những lời này, chờ khi cô lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Ngự Dương, trên mặt một lần nữa treo lên nụ cười Ngự Dương nhíu cô gái tên Tô Dung này, vừa mới nãy còn dáng vẻ cô đơn, không giống như giả vờ."Thẩm ảnh đế, miệng vết thương của anh chảy máu."Tô Dung từ trên sô pha đứng lên, cùng Thẩm Ngự Dương mặt đối mặt, sau đó đem cánh tay phải của Thẩm Ngự Dương nâng lên, "Hai ngày trước bị thương anh không đi bệnh viện xem một cái sao? Lúc ấy chảy nhiều máu như vậy, áo sơ mi đều nhiễm hồng, chắc là phải khâu lại đi?"Thanh âm Tô Dung rất nhỏ, lại vừa vặn truyền vào tai Thẩm Ngự Ngự Dương nghĩ Thanh đạo diễn bộ điện ảnh kia, có một nhân vật mời hắn đóng vai khách mời, lúc ấy có fan điên cuồng đem cây búa quăng hướng cửa sổ của cửa hàng bánh ngọt kiểu Âu Tây tạo thành trường hợp hỗn loạn, lúc mơ hô hình như có một cô gái chỉ vào cánh tay anh, nói anh bị cô sao? Là Tô Dung sao?Thẩm Ngự Dương liễm mắt, ánh mắt dừng trên đầu Tô thật cẩn thận cầm cánh tay anh, muốn nhìn xem miệng vết thương, rồi lại sợ chạm vào làm đau hồ có chút ảo não, vẫn luôn ở lầm bầm lầu bầu nói cái Ngự Dương nghiêng tai cô gái nhỏ nói, cười khẽ ra tay Tô Dung ngừng lại, ngửa đầu nhìn anh, "Anh làm sao vậy?"Thẩm Ngự Dương cười lắc đầu, "Không có việc gì.""Ờ." Tô Dung cúi đầu, nhẹ giọng dò hỏi, "Hòm thuốc nhà anh để đâu? Tôi giúp anh xử lý một chút."Thẩm Ngự Dương nghĩ nghĩ, giơ tay chỉ chỉ hướng TV, "Ở phía dưới kia."Tô Dung hồ nghi nhìn Thẩm Ngự Dương liếc mắt một cái, đi đến chỗ tìm được hòm thuốc, lôi kéo Thẩm Ngự Dương ngồi yêu cầu dùng đến cồn i-ốt, băng gạc, bông gòn đều chuẩn bị tốt, Tô Dung mới một lần nữa nâng cánh tay Thẩm Ngự Dương vết thương kỳ thật không thâm, nhưng mà có chút dĩ miệng vết thương đã kết vảy, hình như là đụng tới nước nên bên miệng vết thương có chút Dung nhíu mày, "Anh sao lại làm miệng vết thương đụng tới nước vậy?"Thẩm Ngự Dương thuận miệng trả lời Tô Dung, "Tôi không thể không tắm rửa ư?"Tô Dung ngừng một chút, tiện đà gật đầu, "Cũng đúng, anh là ảnh đế, cho dù là ở nhà, cũng muốn chú ý hình tượng mới đúng."Thẩm Ngự Dương dở khóc dở cười, cô là từ đâu nhìn ra tới, ảnh đế ở nhà cũng muốn chú ý hình tượng?Còn nữa, nếu anh là thật sự chú ý hình tượng, còn sẽ ngồi như vậy ở nhà ở trước mặt cô sao?"Sh!"Thẩm Ngự Dương bỗng nhiên hít hà một gòn trên tay Tô Dung dính cồn i-ốt, cô dùng sức đè ở trên miệng vết của Ngự Dương không chút nghi ngờ, Tô Dung là cố ý ra tay tàn nhẫn!"Khụ, kia cái này, anh xem miệng vết thương của anh đều trắng bệch, tôi dùng sức cũng không phải là vì giúp anh giảm nhiệt sao..." Nói xong lời cuối cùng, Tô Dung chính mình đều chột dạ."Phải không?" Thẩm Ngự Dương ngoài cười nhưng trong không cười nhìn cô, "Thật là cảm ơn cô nha.""Không khách khí không khách khí." Tô Dung cười mi mắt cong cong, "Nếu Thẩm ảnh đế thật sự muốn nói cảm ơn tôi, vậy thì cho tôi ở lại đi."Nga, Thẩm Ngự Dương nghĩ thầm, cô nhóc này rốt cuộc nói ra mục cần như vậy giúp hắn xử lý miệng vết thương, vẫn là vì nơi ở này."Cô vì sao một hai phải ở đây?" Thẩm Ngự Dương nhìn ra được, Tô Dung là có nguyên do, nhưng cô dùng hiệp nghị nói cũng được, lấy lòng anh cũng thế, anh biết rõ Tô Dung cũng không có nói ra chân chính ý Ngự Dương nhíu mày, anh thực phiền chán người ở trước mặt anh chơi tâm nhãn. đoán lòng ngườiThẩm Ngự Dương lời này vừa nói ra, hai ngón tay Tô Dung bỗng nhiên dùng sức nhéo bông gòn, sau đó tiện đà buông Dung không nói một lời giúp Thẩm Ngự Dương rửa sạch miệng vết thương, sau đó dùng băng gạc quấn lại rồi đặt hòm thuốc lại chỗ cũ, toàn bộ quá trình, sắc mặt Tô Dung nhàn nhạt, không có bất luận phản ứng Ngự Dương nhìn thoáng qua cánh tay, băng không Ngự Dương nhìn về phía Tô Dung, cô đem hòm thuốc đặt phía sau, liền ngồi xổm nơi đó vẫn không nhúc gian lâu đến Thẩm Ngự Dương cho rằng Tô Dung đều sắp hóa đá, Tô Dung rốt cuộc có phản Dung chậm rãi đứng dậy, xoa nhẹ hai chân một chút, ngồi xổm lâu rồi có chút Ngự Dương nói, "Tô tiểu thư, xem cô giúp tôi băng bó tốt, tôi có thể cho cô một lần cơ hội, chỉ cần cô có thể thuyết phục tôi, tôi sẽ cho cô ở lại nơi này.""Không cần." Tô Dung đối Thẩm Ngự Dương cười nhạt, "Tôi đây liền liên hệ người đại diện, rời đi nơi này."Tô Dung nói xong, liền hướng phòng mà Ngự Dương nhướng mày, cô gái này không theo kịch bản bài Ngự Dương từ trên sô pha xuống, bước ba bước đuổi theo Tô Dung, "Như thế nào? Lạt mềm buộc chặt?"Tô Dung ngừng chân lại, thật không thục nữ trợn trắng mắt, "Thẩm ảnh đế, fans của anh biết anh tự luyến như vậy không?"Thẩm Ngự Dương cười nhẹ, "Xem ra Tô tiểu thư không phải fan tôi.""Không, tôi là fan của anh, bất quá là thích kỹ thuật diễn của Thẩm ảnh đế, không phải thích nhan sắc." Tô Dung lời lẽ chính đáng, thực nghiêm túc giải Ngự Dương ngẩn người, Tô Dung quả thật là cô gái nhỏ rất thú Ngự Dương cười, "Tô tiểu thư, cô có thể ở lại đây.""Cái gì?" Tô Dung sửng sốt, Thẩm ảnh đế này thay đổi cũng quá nhanh Ngự Dương khoanh hai tay lại, "Tôi nói, cô có thể ở lại."Thẩm Ngự Dương lặp lại một lần, Tô Dung lúc này mới phục hồi tinh thần lại, trên mặt tràn đầy kích động."Thật vậy sao? Tôi có thể ở lại sao?" Tô Dung kích động hai tay niết cánh tay Thẩm Ngự Dương."Ai!" Thẩm Ngự Dương mới vừa băng bó tốt miệng vết thương lại bị Tô Dung Dung chắp tay trước ngực, mắt mang xin lỗi, "Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý."Thẩm Ngự Dương vẫn chưa so đo, "Biết cô không phải cố ý.""Hì hì." Tô Dung hiện tại nơi nào còn quản được Thẩm Ngự Dương nói cái gì, chỉ cảm thấy chính mình quả thực vui vẻ đến không Ngự Dương xoay người, một lần nữa đi vào phòng này, Tô Dung nhắm mắt theo đuôi ở phía sau Thẩm Ngự nhiên, Thẩm Ngự Dương dừng Dung "Đông" một chút đập vào lưng Thẩm Ngự Dương."A." Tô Dung lui về phía sau một bước, sờ sờ cái mũi, may Ngự Dương xoay người, hơi hơi khom lưng, hai mắt nhìn Tô Dung đối diện tầm mắt Thẩm Ngự Dương, chỉ cảm thấy nửa điểm không dời mắt mắt anh thâm thúy, giờ phút này mang theo một loại mê Dung thậm chí khẽ nhếch môi, muốn nói ra cái Ngự Dương lại cười nhẹ lên, nhìn bộ dángcô gái nhỏ thất thần ngốc ở trước mặt anh, không khỏi nổi lên tâm tư trêu đùa cô."Ở thì có thể, nhưng tôi muốn định ra mấy cái quy định ở chung.""A?"- -Tác giả có lời muốn nói A! Đều ở cùng một chỗ, khoảng cách thích cô sẽ còn xa sao?

chủ nhà tôi là ảnh đế