chỉ muốn làm ông xã của em
Bách Hành Chi hấp thụ nước bọt của Bách Hành Chi, tự hỏi không biết tại sao hôm nay hôn ông xã lại đặc biệt có cảm giác, nước miếng uống rất ngon, khiến cậu cứ muốn uống hoài uống mãi, cậu càng hôn càng sáp gần, gắt gao quấn lấy cổ Hạ Thần Diệp không buông.
Chương 1-1. Editor: Cua Rang Me. Kiều Y Y thở hồng hộc đi, cô đã đi một đoạn đường thật dài rồi, vẫn không thấy bất kỳ tòa nhà nào, ngước mắt nhìn xung quanh, cũng chỉ nhìn thấy núi và cây, không hề có một bóng người, cô ngừng lại, hai tay chống hông, sắc mặt đầy
Thông tin truyện Muốn Làm Ông Xã Của Em. Tô Tiểu Mễ thích Nghiêm Ngôn cả một học kỳ mà hắn vẫn không biết cho đến khi từ miệng người khác biết mình là người đồng tính. Nghiêm Ngôn được xem như vương tử cao quý ở rất cách xa cậu, còn cậu mãi mãi không vớ tới
Truyện Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em, cô gái Kiều Y là một cô gái rất xinh đẹp, tính tình ngay thẳng lại yêu một kẻ vô liêm sỉ như hắn. Hắn hỏi cô có muốn yêu thương hắn hay không nếu không vì chén cơm cô đã cho hắn ăn cái tát.
Takemichi tôi không phải là thánh nhân có đầy lòng trắc ẩn, tôi chỉ là một kẻ thường đầy ích kỷ và muốn có được trái tim của em. Tôi chỉ muốn có được tình yêu của em, muốn em mãi mãi cũng chỉ có mình tôi, tôi muốn cả thể xác lẫn tinh thần của em, tôi muốn tất của những gì liên quan đến em cũng
contoh pidato tentang hidup rukun dan damai. Giới thiệu Thể loại Hiện đại Converter ngocquynh520 Editor Cua Rang Me Khi nhận được một chút quan tâm từ đàn ông phụ nữ thường ngây thơ nghĩ rằng anh ta đã yêu họ. Khi nhận được một tình yêu từ người phụ nữ thì anh ta cao ngạo nghĩ rằng cô ấy chỉ nên thích một mình anh ta. Kiều Y Y Y là một cô gái xinh đẹp mà còn là người ngay thẳng rõ ràng. Cô đi tìm Sóc Phong bởi yêu cầu của công việc nhưng người đàn ông này lại vô liêm sỉ hỏi cô rằng Cô yêu hắn phải không? Thật sự là đồ tự kỷ mà, nếu không vì giữ miếng cơm thì bản thân cô đã cho hắn một cái tát từ lâu rồi. Nhưng người đàn ông này lại thật sự hấp dẫn cô, vào một ngày trăng thanh gió mát hắn đã đưa được cô lên giường. Trực tiếp ăn tươi nuốt sống cô, thế nhưng, người đàn ông mạnh mẽ như hắn có thể lực quá dồi dào Cô gái nhỏ bị giày vò đến vừa khóc vừa cầu xin suốt cả đêm, người đàn ông này vẫn nói không đủ . . . . . . Lần đầu tiên Sóc Phong nhìn thấy Kiều Y Y Y, chỉ cảm thấy cô gái này giống như những người hắn từng gặp, không có gì đặc biệt mà lại yêu cô gái này, hơn nữa không chỉ là như vậy. Mà hắn lại cố tình có khẩu vị đặc biệt, nhiều phụ nữ như vậy, hắn lại vừa ý cô, Dồn hết tâm trí muốn giữ ở bên cạnh để yêu thương, ai ngờ, cô gái này lại dám nói chia tay!
Khi bị một người đàn ông thương thì phụ nữ chỉ gây thơ nghĩ, hẳn là anh ta yêu bị một người phụ nữ yêu thì đàn ông lại kiêu ngạo nghĩ, cô ấy chỉ nên thích mình Y Y, không chỉ là một cô gái xinh đẹp, mà còn là một người chính trực, rõ ràng là một cô gái dễ lên núi tìm Sóc Phong, cũng chỉ là vì công việc, nhưng người đàn ông này lại vô liêm sỉ hỏi cô Có muốn cùng hắn ân ái hay không?Nếu không phải vì giữ chén cơm, cô đã sớm cho hắn một cái tát Rất muốn cho hắn cút đi thật cô không sợ chết, vì ở nhà hắn, được bao ăn, Nhưng tốt xấu gì thì cô đều vì công ngờ, tính xấu của người đàn ông này, Mỗi ngày thấy cô, nếu không phải là động tay động chân, thì chính là vừa kéo vừa ôm, hoàn toàn không chú ý đến sự phản kháng của cô,Cuối cùng hắn vẫn rất bá đạo muốn cô làm bạn gái của hắn, trong mắt chỉ có một người đẹp trai tuấn tú, Sóc Phong,Kiều Y Y lại u mê đối với những lời tốt đẹp của hắn, chẳng qua là từ đầu người đàn ông này sẽ không ngồi không,Nhân lúc trăng thanh gió mát, hắn đem cô lên giường, Đem cô trực tiếp ăn sống nuốt tươi, thế nhưng, người đàn ông mạnh mẽ như hắn có thể lực quá dồi dào,Cô gái nhỏ bị giày vò phải vừa khóc vừa cầu xin suốt cả đêm, người đàn ông này lại nói vẫn không đủ . . . . . .Lần đầu tiên Sóc Phong nhìn thấy Kiều Y Y, chỉ cảm thấy cô gái này giống như những người hắn từng thấy, không có gì đặc biệt, Lại yêu cô gái này, hơn nữa không chỉ là như cố tình, Hắn có khẩu vị đặc biệt, nhiều phụ nữ như vậy, hắn lại vừa ý cô,Toàn tâm toàn ý muốn đem cô giữ ở bên người để yêu thương, ai ngờ, cô gái này lại dám nói chia tay!
Topics Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em Addeddate 2019-05-09 015450 External_metadata_update 2019-07-24T051617Z Identifier chi-muon-lam-ong-xa-cua-em Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review.
Editor Cua Rang MeỞ lại nhà của Kiều Y Y mấy ngày, bọn họ lại trở về Đài sáng hôm sau, Kiều Y Y đứng lên đi làm, đi tới trước cửa thì cô nhìn chằm chằm quyển lịch thật lâu, "Sóc Phong..""Ừ." Người đàn ông đang chậm rãi ăn bữa ăn sáng."Chúng ta đã qua lại ba tháng rồi!" Kiều Y Y cau mày nghiên cứu, chính cô cũng không có cảm giác gì, chinh xác mà nói, quen biết nửa tháng, qua lại hơn hai tháng."Ừm." Sóc Phong gật đầu một Y Y có thói quen chú ý tới việc này, bởi vì cô nhớ lại hình như một đoạn thời gian rồi dì cả chưa tới, cô có chút khẩn trương cau mày, ở trong lòng tính toán một chút, hình như hơn một tháng từ khi biết đề tài cục cưng là cấm kỵ trong lòng anh, cô rất cẩn thận, chỉ là, trong lòng cô vừa có một chờ đợi khác, nếu như cô có, anh có khát khao, vui vẻ không? Hay là nhất định bài xích như lời anh nhắm hai mắt lại, quyết định buổi chiều xin nghỉ đi gặp bác sĩ, tránh cho mình suy đoán quá nhiều."Thế nào?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn bộ dáng đầy tâm sự của cô."Không có gì! Chính là em nghĩ..." Cô làm nũng trừng mắt nhìn anh một cái, "Người bạn trai này không hoàn hảo, thế nhưng không có quà tặng đưa cho em!""Quà tặng gì?""Tặng quà qua lại ba tháng đó!"Sóc Phong dở khóc dở cười nhìn cô, "Thưa cô, cái này không phải là em đưa cho anh sao?""Anh không nhìn thấy có lúc em rất bận sao? Hơn nữa tại sao là em đưa cho anh, mà không phải anh đưa cho em?" Kiều Y Y bĩu môi, khuôn mặt không phục."Được được!" Anh đầu hàng, anh quên mất cô gái nhỏ bên cạnh anh khéo ăn khéo nói cỡ cố ý đổi đề tài, "Tối hôm nay em muốn nhìn thấy quà tặng!"Anh khó xử nhìn cô, "Y Y, anh không hiểu rõ. ""Không phải anh hiểu rõ mấy chuyện tặng quà à? Không sao, trên cô anh gắn thêm mọt cái nơ, sau đó tặng mình cho em là được!" CÔ dí dỏm nháy mắt với anh mấy cái, "Tốt nhất viết luôn trên mặt dòng, đồ cống hiến nhà vua "Hình ảnh tuyệt đẹp thông qua miệng của cô, có vẻ khôi hài, không giải thích được, "Dạ, tuân lệnh!""Hề hề" Kiều Y Y cười mờ ám, biết anh nghi ngờ ý tứ của mình rồi, "Đúng rồi, buổi chiều anh có rãnh rỗi thì tốt nhất là đem rèm cửa sổ, ga giường nhà em giặt sạch sẽ, nếu không em sợ buổi tối không giúp anh được."Buổi tối không giúp được? Sóc Phong cười, hiểu ý tứ của cô, "Nữ vương đại nhân không cần thần làm ấm giường, mà là muốn thần làm nô tài sao?""Anh muốn hay không?" Cô hơi hất cằm, nhìn xéo anh."Sao dám không nghe lệnh!""Không thèm nghe anh nói nữa, em đi làm, buổi tối gặp!" Kiều Y Y cầm túi xách ra cửa, bước qua cửa, sắc mặt của cô ảm đạm không ít nhất là không có, nếu như có… Thật ra thì cô khát khao đóng cửa lại, Sóc Phong rũ mí mắt xuống, nhìn đôi đũa trong tay một hồi lâu, ở trong lòng đưa ra một quyết Y Y đi xuống dưới lầu, đang muốn đi bãi đỗ xe ngầm lấy xe, thì có một cô gái xinh đẹp chặn đường cô, cô ngẩng đầu nhìn cô gái, "Cô là…""Tôi tên là Trần Uyển.""Tôi không biết cô." Kiều Y Y chuẩn bị vòng qua cô gái để lấy Uyển biết Sóc Phong ở đây, cũng từ chỗ nhân viên quản lý biết, Sóc Phong có một người bạn gái mới, chính là cô gái trước mắt cùng Kiều Y Y cũng nhớ ra cô gái này là ai, cô ta là người viết thư pháp hôm nọ, "Thưa cô, cô có chuyện gì không?""Cô không biết tôi... tôi cũng không biết cô." Trần Uyển phức tạp nhìn cô gái này, cô ta không phải là loại hình mà Sóc Phong thích, thần thái thoải mái, lại quá xinh đẹp, "Nhưng chúng ta cùng biết một người, Sóc Phong."Khi Trần Uyển nói tên Sóc Phong ra, Kiều Y Y cảm thấy dường như cô gái này, và quá khứ của Sóc Phong có liên quan với nhau."Cô không cần phải nhìn tôi đến như vậy." Trần Uyển cao ngạo nói "Tôi thật sự không phải là tình địch của cô."Nên dùng ánh mắt gì nhìn Trần Uyển đây? Kiều Y Y không biết, khi cô nhìn bóng mình qua cửa sổ xe, nhìn thấy sự ghen tỵ trên mặt mình thì cô hoảng hốt nhìn xuống quan tâm, thật sự không quan tâm sao? Đều là gạt người!Trừ phi là người chết, mới có thể thật sự không quan tâm! Kiều Y Y cắn môi, "Cô có chuyện gì không? Nếu không có gì, tôi muốn đi trước!""Gấp cái gì chứ!" Trần Uyển đến gần cô, kéo cô gần lại mình, hai mắt thẳng tắp nhìn cô, càng xem càng không nghĩ ra, tại sao Sóc Phong lại tình nguyện yêu cô gái này, cũng không cần mình đây?"Có chuyện gì mau nói đi!" Lúc này Kiều Y Y chỉ muốn làm con rùa đen rút đầu, cô tuyệt không muốn từ miệng cô gái khác biết chuyện tình của Sóc Phong."Tôi có một tin tức tốt và một tin tức xấu, cô nghĩ xem nên nghe cái nào trước?" Trần Uyển giơ lên ác ý nụ cười không ngừng tiến tới lòng Kiều Y Y thật khó chịu, cô gái này nói chuyện mập mờ lại chẳng rõ ràng, “Không bằng cô nói cùng lúc được chứ?”Mặt Trần Uyển biến sắc, làm sao cô có thể hai tin tức cùng lúc được chứ?“Nếu như cô làm không được, cũng không cần thừa nước đục thả câu như vậy đâu!” Kiều Y Y lạnh lùng châm chọc, hôm nay ra cửa đã gặp ngay kẻ tiểu nhân.“Được! Vậy thì tôi nói tin tức tốt trước!” Trần Uyển nghiến răng nghiến lợi khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của cô ta có chút dữ Y Y lười trả lời cô, trực tiếp khoanh tay trước ngực chờ câu trả lời của cô ta.“Tôi không phải người yêu của Sóc Phong, cô không cần căm thù tôi như vậy!” Trần Uyển nhún nghe như vậy, Kiều Y Y thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô không có biểu hiện rõ ràng, cô gái trước mắt còn nhỏ hơn cô hai, ba tuổi, lại bày ra vẻ mặt chờ xem kịch Y Y là người thế nào, cô sẽ không để cho người khác dễ dàng chế giễu!Trần Uyển không thấy được phản ứng như mong đợi, trong lòng cô thật không thoải mái, cũng không bao lâu, cô lập tức nở nụ cười, cái kiểu cười lạ lùng này của cô ta khiến Kiều Y Y thấy dường như cô ta bị điên hay ngây thơ quá chừng.“Tin tức xấu đây, cô làm thế nào cũng không chiếm được tình yêu của anh ấy được đâu!” Cô ta cười đến xinh đẹp rạng nhiên lòng Kiều Y Y chiến đấu, loại phụ nữ thế này còn khiến cô khơi gợi khả năng quyết chiến “Nhưng tối ngày hôm qua trước khi ngủ, anh ấy còn thủ thỉ bên tai tôi đấy…”Vẻ mặt xinh đẹp, giọng dịu dàng, chính là một cô gái hoàn toàn được cưng chiều, chẳng qua là khi Kiều Y Y thốt ra lời này, không một ai biết sự khổ sở trong lòng biết anh muốn đền bù cho mình, anh luôn luôn đối tốt với cô, không ngừng nói yêu cô, cũng không keo kiệt cho cô tình yêu, chỉ là có một thứ anh không thể cho cô được… đó là… đứa Uyển suýt chút nữa thì bước lên đánh cô ta, nhưng cô nhịn xuống. “Cô cứ giả vờ đi! Tôi cho cô biết, cả đời cô cũng sẽ không lấy được tình yêu của anh ấy, bởi vì anh ấy sẽ không cần con của cô.”Nói đến đứa bé thì Kiều Y Y không tự chủ mà run lên, thật là buồn cười, mọi người đều biết Sóc Phong không cần đứa bé, chẳng lẽ chỉ có người trong cuộc này đây không biết ư?“Tại sao vậy?” Cô biết cô không có được đáp án từ chỗ Sóc Phong, cũng có thể ở chỗ này lấy được đáp án mà cô cần, đây chính là bí quá hóa cô không khống chế được mình, bởi vì yêu, cô đã trở nên không giống mình, dứt khoát không làm chính mình, chỉ vì cô khăng khăng muốn biết nguyên nhân của anh, lại để cho anh vì nguyên nhân đó mà đau lòng khóc rống Y Y xin nghỉ, cô xin nghỉ một ngày, sau khi nghe Trần Uyên nói nguyên nhân xong, cô thực sự muốn biết mình có mang thai hay lẳng lặng ngồi ở trong bệnh viện, cầm phần báo cáo kia trong tay, trong đầu bắt đầu không ngừng nhớ lại những lời Trần Uyển nói với cô, cô nhắm mắt lại.“Sóc Phong là anh rể tôi. Chị tôi là người mà anh ấy yêu nhất. Mà cô gái anh ấy yêu nhất lại chết ở trên bàn mổ, bởi vì khó sinh. Chị ra đi, còn đứa bé cũng mất. Cô muốn biết tại sao Sóc Phong trốn không? Đây chính là nguyên nhân của nó.”Thích có con không anh? Lúc ở vườn cây, cô đã từng hỏi anh như bảo, anh không thích!Nhưng Kiều Y Y không đánh giá tâm trạng phức tạp hiện lên trong đôi mắt mình, cô đơn giản nghĩ rằng anh không thích trẻ con mà thôi, thì ra anh không thích có nặng nề thở một hơi, chậm rãi đứng lên, một bác sĩ nữ hỏi thăm cô có muốn phá thai hay không, cô do dự, cô đã nói với Sóc Phong, cô sẽ không mang thai, mà bây giờ cục cưng đã một tháng, chắc do lần đầu tiên không biết khống cần cô len lén xóa sạch thì ắt hẳn quan hệ giữa bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ thay Kiều Y Y dựa vào hành lang, như một tên trộm ẩn nấp trong góc tối.“Sóc Phong, cậu xác định làm cuộc giải phẫu này à?”“Phó Khải, mình không thay đổi ý định được.”Phó Khải đi về phía máy bán hàng tự động, bỏ tiền xu vào khe, hai ly cà phê đẩy ra, “Giải phẫu buộc ga-rô ngăn sinh nở thì không khó, nhưng tại sao cậu nhất định phải như vậy?”Phó Khải chưa từng nghĩ qua, bao nhiêu năm sau, gặp lại được người bạn học cũ này của mình, cảnh tượng lại đặc biệt như vậy, bao nhiêu người vô sinh, không sinh đẻ được, thế mà anh lại không cần khả năng sinh đẻ.“Có lẽ cậu nên lựa chọn lại...” Phó Khải thử đề cử cách thức khác.“Không, như vậy tương đối an toàn!” Sóc Phong lên tiếng cự tuyệt Khải cau mày, thờ ơ lắc đầu một cái, “Tùy cậu, chỉ cần sau này cậu không hối hận là được!”“Cám ơn cậu.” Sóc Phong thành khẩn nói.
Editor Cua Rang MeSóc Phong ôm eo của cô, cô sợ đến mức vòng tay lên cổ của anh, anh ôm cô vào phòng, đi vào phòng khách, đặt cô ở đó rồi xoay người rời lập dị! Kiều Y Y thầm mắng, thấy anh quay lại, cầm một hộp cấp cứu trên tay, trong lòng cô có chút kinh tháo giày và vớ của cô ra, động tác thuần thục, bôi thuốc cho cô."Tại sao anh biết chân của tôi bị thương?"Anh yên lặng không nói, tập trung bôi thuốc, là thuốc cao cấp, sau đó dặn dò "Mấy ngày này đừng đụng nước!""Ừ, cám ơn." Cô rút chân về, cảm giác nhiệt độ trên tay anh còn lưu lại ở mắt cá bên ngoài bắt đầu mưa, tiếng mưa tí tách giống như một bản nhạc, Kiều Y Y ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới phát hiện ra trần nhà của phòng khách làm bằng thủy tinh, cô vui sướng nhìn trên đầu, đột nhiên có một tia chớp xẹt qua trước mắt của cô, làm cô co rúm Phong buồn cười nhìn bộ dạng vừa thích vừa sợ của cô, tay đè lên chốt mở trên tường, trên đỉnh thủy tinh trong suốt kéo ra một màn vải, anh mở đèn, bóng tối trong phòng khách chợt sáng lên, "Mưa này kéo dài đến sáng mai."Cô muốn tá túc lại đây, "Quấy rầy anh rồi." Cô khách sáo nói."Ở đây không có phòng, cô tự tìm chỗ đi." Anh rộng rãi nói, lại bổ sung "Tôi không ngại em ngủ cùng một giường với tôi."Thật sự là...... Kiều Y Y không nói được lời nào, người đàn ông này thật kỳ quái! Cô chưa bao giờ gặp phải người quái dị như Đông mưa kéo dài, mưa rơi từ từ nhẹ hạt, lúc này ở bên trong, Sóc Phong trốn ở trong phòng của anh, dặn Kiều Y Y không được quấy rầy, cô đành phải ngồi ở trên ghế sa lon nhàm chán xem sách, trong đầu nghĩ phải làm sao để thuyết phục được anh cảm thấy anh ta đúng là người khó dây dưa nhất! Thậm chí anh ta không nghe cô nói gì, đã lập tức từ chối yêu cầu của cô, người như vậy nên dùng cái gì để anh ta cảm động đây?Ngoại trừ việc anh ta cảm thấy hưng thú với cô, thật sự cô không nghĩ ra được cách gì để thuyết phục anh cửa mở vang lên, cô lập tức nhìn sang, người đàn ông bước ra khỏi phòng nhìn về phía cô, "Tôi muốn chuẩn bị cơm tối, cô có muốn ăn không?"Dĩ nhiên! Tiến thêm một bước để nghe ngóng, cô mới có thể thuyết phục anh!"Anh ở đây một mình sao?" Kiều Y Y vừa gọt khoai tây vừa hỏi."Ừ." Sóc Phong gật đầu một cái, tập trung cắt hành lá, lấy khoai tây trong tay cô, cắt thật nhanh, Kiều Y Y kinh ngạc với động tác thuần thục của anh, cô không am hiểu chuyện bếp núc!"Tại sao không ở trong nội thành Đài Bắc?" Không có cửa hàng tiện lợi, không có giao thông thuận lợi, cuộc sống ở chỗ này thật sự không dễ dàng!"Hoàn cảnh ở đây tốt." Anh trả lời như đúng là ngoan, cô hỏi cái gì anh cũng trả lời, nhưng vấn đề của cô, anh đều rất thông minh né tránh trọng Y Y cúi đầu nhìn khoai tây trên tay, "Giống như tôi, tôi không thể thích ứng." Cô thẳn thắn dừng động tác lại, nhìn cô một cái, "Chẳng lẽ cô cho là, tôi luôn ở trên núi sao?""Không phải sao?" Cô hỏi ngược lại, liên quan đến Sóc Phong này, cô có quá ít tin tức, ngay cả anh ta nghỉ ngơi ở đâu, cô phải tìm thật lâu mới có manh mối."Trước đây tôi ở Đài Bắc." Anh ta lạnh nhạt nhìn anh ta, chờ câu sau của anh, thế nhưng anh lại không nói, nên cô hỏi tiếp "Tại sao bây giờ lại ở trên núi? Tu tâm dưỡng tính sao?" Nhà nghệ thuật lớn hình như đều có ý muốn rời xa thế không nói gì, cô thông minh dừng lại, đổi một đề tài khác, "Ở trên núi đã bao lâu?""Bốn năm......" Sóc Phong lấy thịt gà từ trong tủ lạnh ra."Gà cà ri thịt?" Kiều Y Y đoán món ăn của bữa dừng tay, ngạc nhiên hỏi "Cô muốn ăn?""Tôi thích cà ri." Cô cười một nhìn ra xa, rồi nhìn lại một chỗ, "Không có mua cà ri, thỉnh thoảng tôi mới có thể xuống núi." Ngừng một lát, làm như nhớ lại hương vị cà ri, "Cô và cà ri rất giống."Kiều Y Y giả vờ giận dỗi, "Làm ơn, cà ri, màu y như thuốc nhuộm, tôi và cà ri giống nhau chỗ nào chứ?" Không phải cô khoe khoang, da của cô rất trắng, so với cà ri thì tám đời cũng chẳng có quan hệ với Phong sảng khoái cười, "Điểm này là không giống." Cô mang theo hương vị cà ri thần bí, có một chút cay cay, lại làm cho người ta không muốn lướt qua."Vậy giống cái gì?" Cô hỏi ta đổi chủ đề, "Buổi tối ăn khoai tây xào, cùng với canh thịt gà."Buổi sáng cô chỉ ăn qua loa, cơm trưa không có ăn, bây giờ nghe anh nói, đúng lúc bụng của cô kêu lên một tiếng, "Có vẻ ngon lắm đây!"Đại khái là cô biết được một số chuyện liên quan đến Sóc Phong, anh đã ở trên núi bốn năm, thỉnh thoảng sẽ xuống núi mua thức ăn, ngày thường giải trí bằng thư pháp hoặc chạy bộ...... Là một người đàn ông không thú vị!Trên bàn ăn, Kiều Y Y đang đói, luống cuống ăn cơm, vừa nghiên cứu ngoại hình của anh, "Đừng nói là bốn năm anh không có cạo râu nha, cũng không có cắt tóc?" Lúc đầu còn không có chú ý, khi anh xoay người thì cô mới phát hiện khi cột lại sẽ giống một cái đuôi ngựa ạ! Quả thật anh ta phù hợp với hình ảnh một nhà nghệ thuật sa đáp lại một tiếng, thực bất ngôn, tẩm bất ngữ* *Khi ăn không nên nói chuyện tránh ảnh hưởng đến tiêu hóa, lúc đi nằm chuẩn bị ngủ cũng không nên trò chuyện, dễ gây khó ngủ - trích từ Luận Ngữ của Khổng Tử.Lần này, cuối cùng thì cô cũng hiểu tại sao anh vừa thấy mặt cô đã có vẻ "Đói khát" như thế rồi, cô uống một chút canh thịt gà, "Nếu tôi là anh, chắc chắn không dám ở chỗ này."Anh vẫn không nói gì, giống như không nghe thấy những chuyện cô nói, trên người bao phủ một loại hơi thở người lạ chớ lại gần, thái độ của người đàn ông này biến quá cũng quá nhanh nhỉ? Cuối cùng Kiều Y Y đánh yên lặng ăn Y Y chưa bao giờ qua đêm trên núi, suýt chút nữa đã bị lạnh chết, cô biết nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch rất lớn, nhưng cô không nghĩ sẽ lạnh đến mức run dù đắp hai cái chăn, cô vẫn cảm thấy lạnh, đứng lên đi vào phòng tắm múc một chậu nước nóng tắm, cô cẩn thận để chân bị thương ở ngoài bồn tắm, ngân nga hát trong miệng, làm ấm người, cô đi vào ngủ, hết cách rồi, thật sự là quá nhắm mắt lại, lẳng lặng hưởng thụ sự yên tĩnh của núi rừng, bên tai nghe được tiếng "tê tê", cô nhăn mày lại, cô ghét tiếng kêu của côn trùng quấy rối khoảng không gian yên tĩnh tiếng “tê tê" ngày càng gần, Kiều Y Y không tin mùa đông sao lại có tiếng côn trùng vui vẻ như thế, cô suy đoán ngồi dậy, quyết định mở mắt ra nhìn một chút."Á......"
chỉ muốn làm ông xã của em