chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh

Anh lịch sự mở cửa cho tôi rồi nhanh chóng vào xe khởi động rồi xoay vô lăng lao vun vút, mặt anh ánh lên vẻ u sầu, nhưng quyến rũ đến lạ thường. Tôi cảm nhận được sự cô đơn trong ánh mắt anh, chỉ là tôi không thể hiểu, lý do là gì. Truyện Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh - Chương 57 với tiêu đề 'Ngoại truyện 4' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Bạn đang đọc truyện Chú Đừng Qua Đây! của tác giả LeeGun20042001. Cô tiểu thư được nuông chiều, sống trong nhung lụa, hạnh phúc, một ngày lại phát hiện hết thảy đều chỉ là lừa dối.Lãnh Di Mạt không thể tin được người bao năm nay cưng chiều cô, bảo bọc cô, chứng kiến cô trưởng thành, thế mà lại ngay Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, 1v1. Số chương: 53 chương + 6 PN. Ngày mở hố: 01/01/2020. Ngày đóng hố: 01/10/2020. Nhân vật chính: Trác Lương, Nhuế Ngạn. Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân) Poster: Chị đẹp Manh Video TikTok từ 𝐊𝐢𝐞𝐫𝐚 𝐀𝐧𝐬𝐞𝐥𝐦 (@kieraanselm_10): "Dừng lại!Em muốn gì anh cũng chiều!Nghe rõ không!Chỉ cần em sống thôi! Em muốn mạng của anh cũng được! "Đọc xong mà thương anh chị ghê🥺"#kieraanselm_10 #temmetruyentranh #🌸metruyentranh🌸". nhạc nền - 💮Kiera contoh pidato tentang hidup rukun dan damai. Nhuế Ngạn lại đẩy Trác Lương đi sang bên đường, thuận tiện nhìn thoáng qua xe lăn của anh, chiếc xe lăn này vừa trông đã biết rất đắt đỏ, mặc dù bây giờ xe lăn không đắt cũng chạy bằng điện, nhưng nhìn bộ dáng của Trác Lương, chắc hẳn anh sẽ không không học được hay trong lòng không thể chấp nhận đây?Trong lòng Nhuế Ngạn khó Bân Tử tới rất nhanh, một chiếc Jetta che biển xế thấy chân Trác Lương không tiện, vì thế xuống xe định hỗ trợ, Trác Lương rũ mắt lạnh nhạt nói một câu “Không cần đâu.”Tài xế sửng sốt, chưa kịp phục hồi lại tinh thần, Trác Lương đã chống một tay ra sau ghế, một tay chống lên lưng ghế, hai tay dùng sức, nhấc người ngồi vào ghế xế tán thưởng “Cánh tay anh khoẻ…”“Bác tài…” Nhuế Ngạn cắt ngang lời anh ta, đóng cửa xe lại, “Phiền anh cất vào giúp tôi với.” Nhuế Ngạn chỉ vào xe xế vội vàng đi tới giúp Nhuế Ngạn cất xe lăn vào trong đi chưa được bao lâu, Bân Tử lại gọi tới.“Anh lớn, anh đi đâu thế, để em bảo Đại Tề đón anh.”“Không cần đâu, các cậu đừng xen vào, tìm một nơi không có camera rồi cho chúng tôi xuống là được.”“Anh lớn……”“Việc sau đó cậu xử lý giúp tôi nhé, cứ như vậy đi, cảm ơn, Bân Tử.” Bân Tử sẽ không hỏi đã xảy ra việc gì, chỉ biết giúp anh giải quyết tốt hậu quả, đây là sự ăn ý hình thành được từ từng ấy năm bộ đội tới Lương trả điện thoại cho Nhuế Ngạn, thuận miệng hỏi “Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”“Dạ?” Nhuế Ngạn bị anh hỏi chợt sửng sốt, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, khẽ nói, “Chú Tiểu Trác, chú về Khương Yển với cháu được không ạ?”“Hỏi chú á?” Trác Lương liếc cô một cái, “Cháu hỏi thế có nghĩa là chú có quyền được lựa chọn đúng không?”Nhuế Ngạn nhìn anh, chột dạ sờ tai, cầm điện thoại gọi cho Ngải Tiểu Á.“Tiểu Á à, tối nay tớ có việc gấp phải về Khương Yển, thời gian này không có xe buýt, cậu xem có thể tìm giúp tớ một chiếc xe để đi nhờ về được không?” Ngải Tiểu Á thường xuyên ra ngoài, trong máy lưu rất nhiều số điện thoại của tài nhờ xe theo lời Nhuế Ngạn nói là xe chở khách đường dài tới Vân Ninh chứ không phải đi xe này xe có thể là xe taxi cũng có thể là xe đen, nhưng giá cả rẻ hơn xe taxi gọi bên ngoài rất nhiều, nếu may mắn, có đôi khi cũng chỉ bằng giá của xe gọi xe bên ngoài, có lẽ giá phải bằng mười đến hai mươi cái xe nữa lộ trình xa như vậy, cũng chưa chắc có xe taxi bằng lòng Tiểu Á không hỏi Nhuế Ngạn tại sao lại sốt ruột trở về như thế, mười phút sau đã nhắn tin tức của tài xế Ngạn và Trác Lương xuống xe trên một con đường hẻo lánh, Nhuế Ngạn liên hệ với tài xế, tài xế tới rất người đã rời khỏi nhà Trác Lương gần một giờ, có lẽ dì Vương đã phát hiện anh biết mất, chắc hẳn nơi đó đang loạn cả Ngạn nhìn thoáng qua Trác Lương, anh ngồi trên xe lăn, lẳng lặng nhìn đèn đường phía xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.“Cháu tùy ý tìm một tài xế như vậy có được không ạ?” Vừa rồi anh còn nhờ người xử lý camera quay được cô trong khu đô thị, không để người của nhà họ Trác tìm được anh, hiện tại tùy tiện lên một chiếc xe, liệu có vấn đề gì không.“Không sao đâu, không có vấn đề gì đâu.” Anh chỉ không muốn để người nhà nhìn thấy ai là người dẫn anh đi, nếu đã đi ra, những việc còn lại đơn giản hơn rất Ngạn thấy anh nói chắc chắn như vậy, trong lòng cũng tin anh, tinh thần trở nên thả lỏng Tiểu Á tìm được một chiếc xe taxi muốn chạy về Khương Yển vào tối nay, sau khi tài xế tới, kiểm tra đối chiếu với Nhuế Ngạn, xác định Nhuế Ngạn là người gọi xe bèn xuống dưới hỗ Ngạn âm thầm lắc đầu với tài xế, anh ta khựng lại, Trác Lương đã ngồi vào trong xe như trước xế thuần thục bỏ xe lăn vào cốp xe.“Bác tài, anh chờ tôi hai phút, tôi sẽ quay lại ngay.” Nhuế Ngạn nói với tài xế một tiếng, xoay người chạy vào một hiệu thuốc 24 giờ bên nhanh, Nhuế Ngạn đã xách một cái cái túi nhỏ đi ra, ngồi vào trong bắt đầu khởi hành, chạy lên đường cao Ngạn lấy thuốc sát trùng và bông y tế ra khỏi túi, sau đó duỗi tay, khi sắp chạm vào cổ tay của Trác Lương, cô gọi một tiếng “Chú Tiểu Trác.”Từ khi lên xe Trác Lương luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng gọi, anh quay đầu lại, nhìn thứ cô cầm trong tay, biết ngay cô muốn làm gì.“Không cần đâu, không phải chuyện gì lớn, chỉ là một vết thương nhỏ thôi.”Nhuế Ngạn không nói gì, một tay cầm đồ, một tay đặt bên cổ tay anh, không hề nhúc rồi Trác Lương đã chứng kiến được sự cố chấp của cô, bất đắc dĩ vươn tay Ngạn bật đèn ghế sau, đặt tay anh lên nhìn thấy vết thương này, Nhuế Ngạn vẫn cảm thấy sợ, miệng vết thương còn sâu hơn cô dự đoán, có lẽ khi con dao rơi xuống đã bị trật, không cắt vào động mạch nhưng vẫn chảy rất nhiều Ngạn nhìn liếc qua chiếc quần đen của Trác tay của anh luôn đặt trên đùi, chiếc quần kia chỉ sợ đã bị thấm đẫm tối nay cô không đi, không đúng lúc nhìn thấy cảnh vừa rồi, có phải con dao kia sẽ cắt vào cổ tay, sau đó…Nghĩ đến khung cảnh đầy máu tươi đó, Nhuế Ngạn run lập lấy bông y tế thấm thuốc sát trùng tiêu độc rồi lau cho anh, sau đó dùng băng gạc quấn vài vòng vào cổ tay anh, bấy giờ Nhuế Ngạn mới thả tay anh thu tay về lại không nhịn được chạm vào chân anh một cái. “Hửm?” Trác Lương liếc nhìn Ngạn cảm nhận được đầu ngón tay ướt đẫm, miễn cưỡng cười cười, dời tầm Lương cúi đầu nhìn thoáng qua bao băng gạc trắng quấn quanh cổ tay, hơi hoảng vừa rồi Nhuế Ngạn không đi, có phải con dao kia sẽ thật sự cắt xuống không?Xe chạy như bay trên đường cao tốc, khó thể nhìn rõ phong cảnh hai bên, chỉ có bóng đêm bị bỏ lại phía sau, cùng với ánh sáng thấp thoáng của khu dân cư phía không biết xe đi được bao lâu, Nhuế Ngạn lặng lẽ liếc anh, Trác Lương tựa đầu vào lưng ghế, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề nhúc khi trải qua chuyện rối loạn ban nãy, lúc này Nhuế Ngạn mới có cơ hội nhìn người trước gầy hơn nhiều so với năm cô gặp anh ở trong quân ngũ, khi đó anh không mập, lại cường tráng, cả người tràn ngập sức mạnh, mà lúc này, lại khiến Nhuế Ngạn cảm thấy thon đàn ông đứng trên sân huấn luyện hấp dẫn mọi ánh mắt và vỗ tay của binh lính, anh đứng ở nơi đó, ngược ánh mặt trời, trong mắt ánh vẻ khinh thường, trên mặt tràn ngập kiêu ngạo, không để ai vào mắt…Khí phách đàn ông, đúng vậy, đó là khí phách đàn đó hơn hai mươi tuổi, mặt mũi nom rất đẹp, người tràn đầy khí phách đàn ông, khi cô gọi anh là chú, rõ ràng rất khó chịu, lại cố gắng chịu đựng không phản bác, trước nay Nhuế Ngạn chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày anh lại đi đến bước tự nhiên, Nhuế Ngạn cũng chẳng ngờ rằng anh và cô sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này, người mà xưa nay cô đều phải ngửa đầu nhìn, hiện tại cô lại phải cúi đầu, thậm chí ngồi xổm xuống mới nói được với cảm xúc tuyệt vọng này rất dễ phá hủy một mắt Nhuế Ngạn đỏ ửng, cố gắng chịu đựng lắm mới không để nước mắt rơi xuống.“Cô gái, sao tối muộn thế này rồi hai người còn về Khương Yển, sáng sớm mai ngồi xe buýt cũng được mà.” Buổi đêm buồn tẻ làm tài xế cảm thấy nhàm chán, bèn bắt đầu nói chuyện phiếm.“Ngày mai tôi còn phải về trường đi học, ngồi xe buýt sẽ không kịp hai tiết đầu.” Nhuế Ngạn lặng lẽ dụi dụi mắt, thuận miệng nói xong cô mới nhớ ra ngày mai là cuối tuần, không phải đi học.“Ồ, cô là sinh viên hả, đại học?” Có lẽ tài xế cũng hồ đồ, không nhận ra có chỗ nào không đúng.“Đúng vậy, tôi lên năm ba rồi.”“Cô học chuyên ngành gì thế?”“Phát thanh viên.” Nhuế Ngạn vừa nói vừa mở ba lô lấy áo khoác ra phủ lên chân Trác Lương.“Ồ, phát thanh viên à, thế thì là người dẫn chương trình rồi, có phải sau này sẽ đến làm MC cho đài truyền hình không?” Tài xế rất hưng phấn, “Biết đâu sau này cô lại trở thành người nổi tiếng giống như những ngôi sao nghệ sĩ đó.”“Bác tài cứ nói đùa.” Nhuế Ngạn cười xế kia rất thích nói chuyện, Nhuế Ngạn câu được câu không đáp lời, Trác Lương không có động tĩnh gì, Nhuế Ngạn cũng chẳng thể nhìn ra anh đã ngủ hay nay Nhuế Ngạn đã bôn ba cả ngày, tinh thần lại luôn căng thẳng cao độ, hiện tại ngồi trong xe, thân xe hơi xóc nảy mang đến tác dụng thôi miên, mí mắt không khỏi khép xế thấy Nhuế Ngạn không có hứng thú nói chuyện bèn mở nhạc nhạc vừa phát ra, Nhuế Ngạn bất đắc dĩ.“Bác tài, tối muôn lái xe vốn đã vừa buồn ngủ lại mệt, bây giờ bật nhạc Phật, anh không sợ ngủ mất à?”“Không sợ.” Tài xế vui vẻ, “Tôi tin Phật, nhất là lúc lái xe vào buổi tối, nghe loại nhạc này, trong lòng cũng kiên định.”Nhuế Ngạn nghe anh ta nói mà dựng tóc gáy, nhưng loại nhạc này quá dễ thôi miên, Nhuế Ngạn dần nhắm mắt lại trong tiếng “Nam mô uống la đát kia đa la đêm gia nam mô a lị gia bà Lư yết đế thước bát la gia bồ đề tát đà bà gia”.Dù rằng Nhuế Ngạn rất mệt, nhưng ngủ lại rất nhẹ, vừa nhắm mắt lại đã bắt đầu nằm mơ, trong mơ tất cả đều là cổ tay và máu, còn có khuôn mặt tái nhợt của Trác Ngạn định đi lên đè xuống miệng vết thương của anh, nhưng làm thế nào cũng không được, trơ mắt nhìn anh càng ngày càng xa, Nhuế Ngạn muốn gọi anh, giọng nói lại như bị thứ gì đó ngăn chặn, làm thế nào cũng không phát ra Nhuế Ngạn ướt đẫm mồ hôi, giật mình bừng tỉnh, ngồi dậy, chiếc áo trên người cô theo động tác ngồi dậy mà trượt xuống.“Cháu mơ thấy ác mộng à?” Trác Lương hỏi Ngạn vẫn còn đắm chìm vào cảnh trong mơ, cứng đờ quay đầu lại, đối diện với đôi mắt của Trác bóng đôi mắt vô cùng bình thản không gợn sóng, không buồn không hề giống với ánh mắt sáng ngời thậm chí mang theo sự cuồng vọng trong trí nhớ của ngồi đó, như ngồi trong một thế giới khác, mơ hồ mà xa cách khiến người khác duỗi tay cũng với không Ngạn nhặt áo lên, không chỉ có áo khoác của cô, còn có áo khoác của Ngạn đưa áo của anh cho anh, giọng khản đặc “Chú mặc vào đi ạ, đầu thu rồi, buổi tối rất lạnh.”Trác Lương không nói gì, nhận lấy áo khoác mặc Ngạn nhìn đồng hồ, đã 1 giờ sáng.“Bác tài, còn bao lâu nữa thì tới nơi ạ?”“Chậm nhất chưa đến nửa giờ nữa là xuống cao tốc rồi, hai người đi đâu, tôi đưa hai người đến cửa nhà.”“Khu đô thị Lục Dương ạ.” Nhuế Ngạn nói tên khu đô Ngạn không ngủ tiếp, lấy một chai nước khoáng trong túi ra đưa cho Trác Lương “Chú Tiểu Trác, chú uống nước đi.”“Cảm ơn cháu.” Trác Lương nhận lấy, song lại không uống, chỉ cầm trong tay. “Bây giờ chúng ta tới nhà cháu ạ, cũng không thể nói là nhà cháu được, căn hộ ở khu đô thị Lục Dương trước đây là của cậu nhỏ, nhưng sau đó cậu lại cho cháu, khi nào nghỉ cháu sẽ ở nơi đó, chú tạm ở…” Nhuế Ngạn dừng lại một chút, “Chúng ta tạm sống ở đây một thời gian được không ạ?”“Được chứ.” Trác Lương gật đầu, “Cảm ơn cháu, Nhuế Ngạn.”“Chú Tiểu Trác đừng khách khí.”*****Khi xe taxi tới khu đô thị Lục Dương đã là hai giờ sáng, Nhuế Ngạn trả tiền, đẩy Trác Lương vào trong khu đô hộ có một tầng, một hơn một trăm mét vuông, hai phòng chính hai phòng ngủ, còn có một cái sân đó, Lục Liễm định mua để bản thân ở, căn hộ đã được trang hoàng tươm tất, mọi thiết bị gia dụng đồ điện đều rất đầy đủ, nhưng sau đó lại nhập ngũ, không ở năm nay, tuy Nhuế Ngạn ở tại trường, nhưng ngày nghỉ, ngày lễ tết đều đến đây sống, trong 1 học kỳ, thỉnh thoảng cũng sẽ về ở hai dù không sống ở đây, nhưng phí điện nước phí gas phí internet, Nhuế Ngạn vẫn trả đầy đủ, cậu nhỏ bảo cô hãy coi ngôi nhà này như nhà của mình, nếu thế thì trong nhà sao có thể không điện không nước chứ?Đây là nơi duy nhất thuộc về cô, cũng là nơi duy nhất cô có thể đặt Ngạn đẩy Trác Lương vào, bật hết tất cả đèn trong phòng lên, nhìn thấy ngôi nhà được đèn chiếu sáng, Nhuế Ngạn mới thấy yên tâm.“Chúng ta ở đây có được không ạ?” Nhuế Ngạn không nhịn được hỏi lại Trác Lương một lần Lương cũng trả lời cô “Làm phiền cháu rồi, Nhuế Ngạn.”“Không phiền đâu ạ.” Nhuế Ngạn cười với anh, đẩy anh vào phòng ngủ chính, “Chú ở phòng này nhé.”Trác Lương không từ chối ý tốt của cô, vừa rồi anh đã nhìn thoáng qua căn phòng này, phòng ngủ chính có vệ sinh riêng, quả thật rất phù hợp với Lương đi vội vàng, không mang theo gì cả, không chỉ quần áo, ngay cả điện thoại ví tiền cũng không mang, chỉ cầm theo cái gậy thứ không muốn mang đi lại không thể không Ngạn tìm được một cái áo thun màu trắng và quần đùi trong tủ “Đây là quần áo của cậu nhỏ, tuy đã cất năm sáu năm, nhưng vẫn còn mặc được, chú Tiểu Trác tạm chấp nhận một đêm đi ạ, ngày mai cháu sẽ mua đồ mới giúp chú.”Nhuế Ngạn nhìn vào WC, lại nhìn Trác Lương, suy nghĩ một lát, khẽ mỉm cười “Vậy chú Tiểu Trác tự tắm rửa nhé, cháu đi đun nước đây.”Thật ra Nhuế Ngạn rất muốn hỏi rằng anh có cần cô hỗ trợ hay không, nhưng lời này tới bên miệng lại chẳng thể nói nên lời, chỉ sợ anh có ngã vỡ đầu chảy máu cũng không muốn người khác tới hỗ Ngạn vào phòng bếp đun nước, nghĩ đến buổi tối chàng trai kia trước khi rời đi có nói “Anh hai vẫn chưa ăn tối”, cô mở ra tủ lạnh hè cô có ở lại đây mấy ngày, sau khi khai giảng thì không về nữa, tủ lạnh chẳng còn thứ gì, nhưng cũng may còn hai gói mì ăn Ngạn đun nước trong nồi, thật sự không yên lòng, đi đến trước cửa phòng ngủ nghe ngóng động tĩnh bên có tiếng nước, không có tiếng Ngạn dựa vào tường, cô không thể tưởng tượng được mấy tháng nay anh đã sinh hoạt như thế nào, vừa nghĩ tới lại cảm thấy khó Ngạn cứ dựa vào như thế, nhìn đèn tường, không biết do mệt hay buồn ngủ, cả người hơi lâng biết qua bao lâu, cửa phòng mở ra, Trác Lương đẩy bánh xe lăn Ngạn nhìn vào đèn trong thời gian dài, vừa quay đầu, chợt cảm thấy nhòe mắt, chớp chớp một lát mới bắt đầu nhìn Lương đã thay áo thun và quần đùi, trên tóc còn dính bọt nước, cánh tay và đùi lộ bên ngoài cũng hơi gian tiếng nước chảy trong WC vang lên khá ngắn, không đủ để tắm rửa, có lẽ chỉ lau anh cần tắm thì phải làm sao đây?Nếu muốn đi WC thì phải làm gì bây giờ?Nhuế Ngạn nghĩ vậy, cảm giác khó thở vừa rồi càng nghiêm trọng hơn.“Thật ra chân chú không hẳn là hoàn toàn không có cảm giác, tuy vô lực, nhưng đùi phải vẫn tốt hơn trái, nếu chống gậy, một số việc… Vẫn có thể tự làm được, cho nên cháu đừng quá lo lắng.” Dường như Trác Lương đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, bình thản mở vậy ư? Vì vậy nên phải mang theo gậy sao?Nhưng trông anh có vẻ rất ghét cái gậy kia Ngạn không biết trả lời như thế nào, đứng thẳng người “Chú Tiểu Trác, trong nhà chỉ có mì gói, cháu nấu cho chú nhé.” Trực giác của cô cho biết anh không hề thích thảo luận với người khác về chân của mình.“Được, cảm ơn cháu.” Trác Lương đã không ăn cơm gần một ngày rồi, không định từ Ngạn đi vào bếp, nước trong nồi đã sắp cạn, nếu cô vào muộn hai phút, có lẽ sẽ cháy nồi Ngạn đổ thêm nước, sau đó ra ngoài hỏi “Chú Tiểu Trác ơi, chú thích mì cứng hay mềm? Nước canh nhiều hay ít ạ?”“Nấu mì ăn liền cũng phải chú ý nhiều như vậy hả?” Trác Lương quay bánh xe lăn đi tới trước cửa phòng bếp nhìn cô.“Đương nhiên ạ, mì cứng thì sẽ dai hơn, nước canh ít thì hương vị sẽ đậm đà hơn ạ” Nhuế Ngạn xé gói mì thả mì vào trong nồi.“Vậy cháu thích ăn loại nào?”“Cháu thích ăn dai sợi, nước dùng đậm đà hơn.”“Cho chú giống cháu đi.” Đây là lần đầu tiên Trác Lương biết nấu mì gói cũng có thể đa dạng như thế, ở bộ đội khi ăn mì gói đều trực tiếp úp bằng nước sôi, úp vài phút rồi ăn luôn, anh thật sự chưa từng nghiên cứu nên nấu cứng mềm hay dùng nhiều ít nước canh.“Nếu có thêm trứng gà với rau dưa thì càng tốt, hương vị sẽ càng thơm ngon, chú Tiểu Trác, trứng gà chú thích ăn chín hẳn hay để lòng đào ạ?”“…Có trứng gà hả?” Trác Lương ngập ngừng vài giây mới hỏi.“… Không có ạ.” Nhuế Ngạn nhếch miệng, cười gượng một tiếng, vừa rắc gia vị vào, vừa nói, “Chúng ta tưởng tượng một chút cũng được mà.” Cô phát hiện hóa ra Trác Lương rất độc miệng, mỗi lần nói chuyện đều khiến người khác cứng xúc đè nén nặng nề của Trác Lương vì nụ cười của cô mà giảm bớt, đã hơn nửa năm qua, anh chưa từng cảm thấy thèm ăn, nhưng vào giây phút này, anh lại đột nhiên chờ mong vào bát mì gói còn chưa ra khỏi nồi kia. Đánh giá từ 23 lượt Bạn đang đọc truyện Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh của Túy Hậu Ngư Ca, nhiều bạn nữ sẽ có cùng suy nghĩ với editor rằng “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~<. Hãy cùng chiêm ngưỡng vẻ dễ thương, ngọt ngào của các chú bộ độ trong truyện ngôn tình này thiếu gia nhà họ Trác đã tham gia quân ngũ vừa mới trở chân bị thương, tàn tật vĩnh viễn, nửa đời còn lại xác định sẽ gắn bó với xe gia vì mong mỏi có thể kéo dài con cháu, nhất quyết cưới vợ cho Trác nhị thiếu Ngạn nghe vậy, nhân lúc trăng mờ đêm đen, bắt cóc Trác gia nhị thiếu gia khi bắt cóc, Nhuế Ngạn mới bắt đầu đau đầu, cô vẫn đang là sinh viên, phải nuôi sống nhị thiếu gia thế nào thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của thêm các tác phẩm khác của Túy Hậu Ngư Ca như Cuộc Hôn Nhân Ấm Áp, Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn, Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn, Chiều Em Đau Cả Trái Tim anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 CHỈ MUỐN THƯƠNG ANH, CHIỀU ANH, NUÔI ANH Tác giả Tuý Hậu Ngư Ca Thể loại Hiện đại, quân nhân, hào môn, trâu già gặm cỏ non, nam thiếu gia xuất ngũ tàn tật sau khỏi x nữ thực tập sinh xinh đẹp bị trầm cảm, SẠCH_SỦNG_NGỌT, hệ chữa lành, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài 53 chương + 6 NT Tình trạng Hoàn edit - có PASS Từng có vô số trường hợp vì boss là nữ phụ trầm cảm mà bỏ đi cả mạng sống của mình. Nhuế Ngạn cũng từng bị như vậy. Nhưng thật may mắn, ngay thời khắc cô muốn từ bỏ sự sống, đã có một ngọn đèn xuất hiện, soi sáng cả thế giới u tối của cô. “Chú bộ đội sẽ mãi mãi ở bên cháu.” Anh từng vẽ cho cô một chú bộ đội hoạt hình và cô đã xăm nó lên xương quai xanh như một kỷ niệm giữa anh và cô. Anh là nhị thiếu gia nhà họ Trác - Trác Lương. Anh cũng là một người quân nhân, từng cứu rất nhiều người, nên có lẽ anh không nhớ rõ cô là ai. Điều duy nhất anh nhớ về Nhuế Ngạn đó là cháu một chiến hữu của anh - Lục Liễm. Trác Lương từng lập rất nhiều chiến công, được đồng đội yêu quý, ngưỡng mộ, nhưng vì một sự cố nào đó, hai chân anh không thể cử động được và phải xuất ngũ. Từ đó trong giới vẫn luôn hay nói với nhau “Cậu hai nhà họ Trác đã bị liệt rồi, còn có người dám gả sao?” Nhuế Ngạn tình cờ nghe được điều này, cô quyết định đi tìm Trác Lương. Tính ra thì rất lâu rồi cô không thấy anh nhỉ? Một người từng khuyên cô phải sống tốt, giờ đây lại đang ngồi trên xe lăn, cầm con dao mà anh thích nhất, tự cứa vào cổ tay mình. Cũng may là Nhuế Ngạn kịp thời ngăn cản, sau đó anh nhờ cô giúp anh rời khỏi đây. Có lẽ bởi vì ở trong một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo thế này khiến bản thân anh không còn chút hy vọng nào nữa. Bạn đầu Trác Lương định đến nhà của đồng đội năm xưa, nhưng Nhuế Ngạn lại một mực tưởng rằng anh sẽ ra chỗ thanh vắng để kết thúc cuộc đời, vì vậy kiên quyết “Tối nay chú đi theo cháu thì đi, không theo cháu thì vẫn phải đi, cháu sẽ không đưa chú trở về đâu.” Kết quả, Trác Lương cứ thế được đưa về nhà của Nhuế Ngạn, được cô bao ăn bao ở từ a đến z. Từ đó, mỗi ngày của Nhuế Ngạn đều rất vui vẻ, mỗi ngày đều mong được về nhà sớm, không cần tìm ai để yêu đương. Bởi vì đối với cô, yêu đương không hấp dẫn bằng về nhà nuôi chú!! Có lần Nhuế Ngạn mơ thấy mình hôn Trác Lương, cảm xúc lúc đó phải nói là rất tuyệt vời. Đến khi bừng tỉnh thì tự trách bản thân, chú Trác Lương chỉ xem cô như cháu ruột, thế mà cô lại YY người ta trong mơ. Hơn nữa Nhuế Ngạn phát hiện, cô tự nhiên được add vào một group chat tên là “Binh lính nào không muốn xử lý thiếu gia phúc hắc thì sẽ không phải là binh lính tốt”. Vừa nhấn vào thì một loạt tin nhắn xuất hiện - Chào mừng cháu gái nhỏ đã tham gia nhóm. Hóa ra là đồng đội của anh. Họ phát lì xì cho cô, lúc đầu thì cực kỳ trật tự và nghiêm túc, đến khi cô từ chối không nhận thì họ bắt đầu lộ bản tính trẻ con ra v Họ tranh giành bao lì xì, náo loạn hết cả group chat, đôi khi còn nói xấu Trác Lương… khiến cô bật cười vui vẻ. Về phần Trác Lương, ngày ngày anh sống chung với một cô gái hoạt bát, chăm lo cho anh hết mực, thì có một thứ tình cảm nào đó đã trỗi dậy, âm thầm đến mức anh cũng chẳng nhận ra. Khi anh nghe nói Nhuế Ngạn nhà mình bị người khác theo đuổi thì hắng giọng khuyên bảo yêu đương phải chú trọng nhân phẩm, không được nhìn mặt mà bắt hình dong. Khi thấy trên TV đăng tin có nữ sinh gọi taxi rồi xảy ra chuyện thì anh lập tức chuẩn bị bút máy giả dao cho Nhuế Ngạn để phòng thân. Rồi anh còn thắt tóc cho Nhuế Ngạn để cô tham gia chương trình nữa. Lúc Nhuế Ngạn tự chê bản thân xấu thì Trác Lương nói “Nhỡ đâu có người mù cảm thấy cháu xinh thì sao?” “Chú cảm thấy cháu có xinh không?” “Chú lấy chồng quyền thế chính là một trong những người mù đó, cháu đã hài lòng với đáp án này chưa?” Hầy, bao nhiêu chuyện như vậy khiến Nhuế Ngạn chỉ muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến Tổ quốc Mẹ Tổ quốc thân yêu, con yêu người! Bởi vì Tổ quốc thật là vạn năng, đào tạo ra một người quân nhân ưu tú, việc gì cũng biết làm thế này!! Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Trác Lương đã đồng ý chữa trị đôi chân, kèm theo đó là việc anh phải ra nước ngoài để điều trị. Trác Lương, anh đã rời đi với một dòng chữ thông báo Nhuế Ngạn, chú đi đây. Không giáp mặt tạm biệt, cũng không có hứa hẹn cho tương lai. Anh cứ thế rời đi… Những năm tháng không có anh, Nhuế Ngạn như lại sống trong cuộc sống u tối một lần nữa. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô từng hứa với Trác Lương sẽ sống thật tốt, nên dù có chuyện gì, Nhuế Ngạn vẫn sẽ cố gắng vượt qua. Cô từng bước từng bước trở thành một MC nổi tiếng trên truyền hình. Đi cùng với việc này đó là hàng loạt fan couple của cô hình thành v Đến nỗi khi cô và Trác Lương gặp lại, anh liên tục bị ăn giấm, rồi còn bị một đứa nhóc chọc ghẹo “Yoyoyoyo, check it out, ai đó ăn chua ngon lành thật, một vại giấm chua Sơn Tây…” Tình hình các fan ủng hộ couple dữ dội, Trác Lương bèn tạo một tài khoản weibo tên “Chú bộ đội”, rồi hiên ngang vào group của fan couple [Nhìn là biết lăng xê rồi, giữa hai người không có chút tình cảm nào cả, cái Siêu Thoại này nhanh chóng giải tán đi.] Các fan lập tức bình luận đuổi anh. [Anti từ đâu tới thế, mau cút đi.] [Anti, cút ra khỏi Siêu Thoại.] Mà Trác Lương cũng khá bức xúc, từ khi vào mấy cái group này, anh phát hiện Nhuế Ngạn bị gán ghép với tận năm sáu người, xếp hạng từ cao đến thấp. Fan thì ngày ngày kêu gọi được “phát đường”, nhưng mà trong cái bảng xếp hạng, lại thiếu mất tên họ của chính cung - là anh đây v Sau đó, để củng cố vị trí của mình, Trác Lương cố tình lựa ngay lúc Nhuế Ngạn đang livestream, giả vờ đưa nước, để bàn tay và chất giọng nam trầm ấm của mình xuất hiện trong livestream của cô. Việc không thể thiếu trong mỗi câu chuyện tình đó là phần gặp mặt phụ huynh. Ba mẹ Trác Lương gặp được con dâu thì mừng hết mức, sau đó cả gia đình liền trở thành một đại hội để nói xấu Trác Lương v “Lớn thế rồi mà chẳng khác gì đứa trẻ con.” “Sắp 30 rồi mà còn chưa có kế hoạch gì cả.” “Cả ngày chỉ ăn không ngồi rồi.” … Rồi anh còn gặp cả cậu của Nhuế Ngạn - cũng chính là Lục Liễm - đồng đội của anh. Tâm trạng của Lục Liễm lúc đó như vậy “Cậu phải gọi tôi là cậu, trực tiếp làm bề dưới… ha ha ha. Trác Lương, tôi muốn hỏi cậu có thấy ức chế hay không?” Hừ, anh cũng mặc kệ. Dù gì quan trọng nhất là Nhuế Ngạn, anh muốn bên cô, nắm tay cô đến già, cho cô một mái nhà mà cô hằng mong ước. Đúng vậy, từ bé đến lớn, Nhuế Ngạn chỉ muốn một điều đơn giản - một mái nhà, một gia đình hạnh phúc. Thật may mắn, cuối cùng khi gặp anh, ước mong này cũng trở thành sự thật. *** “nàng dâu cực phẩm” là bộ truyện rất đáng đọc. Nội dung truyện vừa ngọt sủng, vừa dễ thương, mà cũng truyền tải được cảm xúc của các nhân vật đến độc giả. Hình tượng các anh quân nhân không chỉ là nghiêm túc mà còn rất hài hước, đáng yêu, nhất là lúc kể xấu anh nam chính v Nam chính và nữ chính phải xa nhau khoảng một hai năm, lúc gặp lại thì anh phải dỗ dành chị mãi mới được, không những bận dỗ mà còn bận làm anti fan couple nữa v Nói chung, bộ này đọc rất okela luôn ạ. Đề cử nha~~ Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện A Chỉ Thích Ngươi - Review Truyện Chỉ Muốn Thích Em - Review Truyện Chỉ Muốn Tán Tỉnh Em - Review Truyện Chỉ Muốn Cùng Em, Chính Là Tốt Nhất - Review Truyện Ta Chỉ Muốn Bán Bánh Bao Chia sẻ trang này Trác Lương cố ý!Nhuế Ngạn đóng live stream sau đó hung hăng trừng anh một cái, mấy ngày nay bị trừng thành quen rồi nên anh làm như không Ngạn ngược lại cũng không quá nặng nề, đêm qua Đường Tăng Trác Lương niệm cả buổi tối, thật ra Nhuế Ngạn cũng không nghiêm túc suy nghĩ sâu, nhưng sau khi nói chuyện với Trác Lương xong, trong lòng bỗng dưng nhẹ nhõm hẳn ra, giống như nỗi lo lắng sợ hãi bấy lâu đã có người gánh vác cùng cô, mà người đó lại là người cô tin tưởng giác này thực sự rất tốt, ngay cả bầu không khí cũng thấy ngọt những lý do không làm thay đổi bản chất tình yêu, mà chỉ làm tình yêu thêm khắc cốt ghi Tiểu Trác nói là tình yêu thì chính là tình yêu, chỉ cần anh có thể ở bên cô cả đời, đó là tình cảm gì cũng không quan xảy ra lúc live stream Nhuế Ngạn không quá để tâm, chẳng ngờ lại lên hot search, tiêu đề rất đơn giản Nhuế Ngạn live stream xuất hiện tay đàn CP lại bắt đầu sôi nổi, đối chiếu ảnh xem bàn tay này có phải của thần tượng nhà mình hay điều bàn tay này quá đẹp, quá thu hút, muốn nói là giấu người lộ tay cũng có người tin, tay thần tượng nhà mình quả thật không đẹp như Lương ngồi trên sô pha trả lời từng bình luận đánh giá tay mình trên hot search, thật là hài lòng, tuy lòng bàn tay anh dày đặc vết chai, nhưng mặt ngoài vẫn rất đẹp, lúc này anh mới để lộ một cái tay mà mọi người đã ngã ngựa rồi, chẳng phải để lộ mặt còn lợi hại hơn?Trác Lương vui vẻ nhắn từng câu vào phần bình luận fan CP Siêu Thoại của Nhuế Ngạn “Bây giờ đã bị vả mặt chưa!”Ngoài ý muốn lại bị công kích tập thể.【 Anti, cút, đó là tay của nhân viên công tác. 】【 Đó là tay của người nhà, đừng vội mừng, anti ạ. 】【 Mọi người đừng nghe anti này nói, cái tay kia thoạt trông là của Tường Tử, mọi người xem ảnh đối chiếu xem. 】【 Đúng vậy, chính là Tường Tử, mọi người đừng hoài nghi, CP chúng ta là thật 】【 Nhà của Tường Tử cũng có quầy rượu, rất giống với quầy rượu phía sau chị yêu, có khi hai người đã ở chung rồi đấy. 】【 Còn cả giọng nói của người đó nữa, tôi đã đối chiếu tần số âm, âm thanh rất giống Tường Tử, chắc chắn là Tường Tử rồi. 】Trác Lương nhíu mày, đây chẳng phải là mở to mắt nói dối sao, tay của Cao Tường đẹp thế từ bao giờ? Giọng nói hay thế từ bao giờ?Xem ra chỉ để lộ cái tay vẫn chưa tự lừa mình dối người thật là đáng Ngạn live stream xong liền vào WeChat, mở nhóm chat “Binh lính nào không muốn xử lý thiếu gia phúc hắc thì sẽ không phải là binh lính tốt” hơn hai năm không đây cô không dám đọc tin nhắn trong nhóm, sợ gợi lại những hồi ức không đẹp, hiện tại chú Tiểu Trác đã trở lại, cô cũng nên chào hỏi bọn Ngạn phát một cái bao lì xì trước, rất nhanh đã có người đoạt.【 Cháu gái nhỏ rốt cuộc cháu cũng xuất hiện 】【 Cháu gái nhỏ rốt cuộc cháu cũng xuất hiện 】【 Cháu gái nhỏ rốt cuộc cháu cũng xuất hiện 】【 Cháu gái nhỏ rốt cuộc cháu cũng xuất hiện 】……Nhuế Ngạn mím môi cười, vẫn cách nói chuyện quen thuộc, cảm giác quen Ngạn gửi ảnh chụp Trác Lương viết chữ lúc sáng vào trong nhóm, lập tức khiến nhóm bùng nổ, màn hình điện thoại bắt đầu bị spam tin nhắn.【 Ôi đệch, Lão Trác tốt rồi. 】【 Lão Trác thật sự có thể đứng lên, hu hu hu 】【 Thiếu gia rốt cuộc lại là thiếu gia 】……Mọi người hò hét một lúc rồi bắt đầu kích động phát bao lì nhóm không hề keo kiệt mà gửi bao lì xì lớn, “Tau là ông nội mi” cũng hơn hai năm không nói chuyện trong nhóm WeChat giống Nhuế Ngạn vừa thấy phát bao lì xì liền xông ra, nhanh tay đến mức người khác phải bội phục.【 Đệch, tên bác sĩ Mông Cổ kia trong mắt chú chỉ có tiền thôi ư? 】【 Bây giờ thiếu gia đang ở đâu? 】【 Đi thăm Lão Trác đi, hiện tại Lão Trác có thể gặp mọi người không? 】【 Cuối cùng lại có thể đả đảo thiếu gia, tôi đã trăn trở nhiều năm rồi 】……Nhuế Ngạn không biết đáp lời như thế nào, có nên nói với Trác Lương, hỏi anh xem có muốn gặp họ hay không…Đương lúc Nhuế Ngạn còn đang băn khoăn, có người đứng phía sau ôm vòng lấy eo cô, đầu gác lên hõm vai, tay đè xuống phần ghi âm, nói “Tôi ở Vân Ninh, không bận thì đến đây đi, bao ăn bao ở bao chơi, không có công việc thì giới thiệu công việc, không có vợ thì giới thiệu vợ cho các cậu.”Nhóm WeChat im lặng chừng nửa phút, sau đó bắt đầu spam điên cuồng.【 Đệch mợ, là giọng của thiếu gia 】【 Đệch mợ, là giọng của thiếu gia 】【 Đệch mợ, là giọng của thiếu gia 】【 Đệch mợ, là giọng của thiếu gia 】……【 Thiếu gia vẫn là thiếu gia, cứ nghe thấy giọng là lại muốn đánh anh ấy. 】 Nhuế Ngạn “……”Nhuế Ngạn thoáng chột dạ, nghiêng đầu nhìn anh, Trác Lương thuận thế hôn lên môi cô, trong mắt mang ý Ngạn nhận được điện thoại của Mễ Nhân mới biết mình lên hot search, cô mở hot search ra xem, chẳng qua chỉ là suy đoán về chủ nhân của cái tay, còn có fans CP tranh cãi nhau chí thế mà fans CP Nhuế Ngạn lại tìm được một tài khoản Weibo, ID là “Chú bộ đội”, avatar là nhân vật bộ đội hoạt Ngạn cạn lời, khi nhìn thấy tám chứ “Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại”, xác định, chú bộ đội này chính là chú bộ đội nhà cô đang nằm trên sô pha chìm đắm vào điện Ngạn lướt vài dòng trạng thái Weibo ít ỏi của anh, thở dài, bị mắng chửi như vậy còn không chịu bỏ cuộc, tội gì đâu?Tuy nhiên ngẫm lại thì thấy những chú bộ đội do quốc gia đào tạo nào có chuyện bỏ dở giữa chừng, nhưng bị người khác mắng chửi như vậy chẳng phải là ném mặt quốc gia ngày nay Nhuế Ngạn lại ghi hình kỳ mới, họ tìm đến một ngôi sao hạng hai, sức hút cũng rất mạnh, ghi hình xong kỳ hai là tới ngày phát sóng kỳ của Trác Hiểu là chương trình đầu tiên phát sóng trên TV vào khung giờ vàng 8 giờ của Nhuế Ngạn, nói thật, cô cũng khá hưng Lương ngồi xem cùng cô, Lưu Tô bình thường phải đi học nên không gặp Nhuế Ngạn ở nhà, lần này đúng lúc gặp phải, ăn vạ không chịu đi, khăng khăng muốn xem TV cùng hai Tô vừa xem TV vừa nhìn Nhuế Ngạn, cảm giác nữ thần ngồi ngay bên cạnh trong nhà thật là sung Lương nhích người ngăn tầm mắt của Lưu Tô, Lưu Tô nghiến răng, mất công cậu ấy ủng hộ anh cùng chịu mắng trên Weibo, hiện tại lại không chịu cho cậu ấy ngắm nữ thần một lúc, đồ vong ơn bội nghĩa, qua cầu rút hôm sau, “Trác Hiểu Thiên đái dầm” đứng đầu hot search, người anh thứ hai mang Trác Hiểu Thiên ra phơi nắng cũng lên hot với Nhuế Ngạn thì fans Trác Hiểu Thiên đông hơn rất nhiều, hot search càng bùng bổ, ngay cả anh hai của anh ấy cũng nổi tiếng việc ở đài truyền hình coi như đã đi vào quỹ đạo, Tống Mạc Ngu do muốn tiết kiệm chi phí nên đã nhờ Nhuế Ngạn và Trác Hiểu Thiên quay quảng cáo giúp xưởng rượu vang Ngạn đăng video quảng cáo lên Weibo, lại còn “Rượu vang đỏ bán bên lề đường”, lúc này fans mới nhận ra rằng người bán rượu vang mà Nhuế Ngạn theo dõi trước đây thật sự có bối khi chương trình được phát sóng, Nhuế Ngạn trở nên rảnh rỗi hơn, cô tìm Trác Lương bàn bạc về việc mời Trác Khiêm và Tống Mạc Ngu ăn một bữa cơm, việc trước đó cô thật sự rất biết ơn bọn họ, hẳn là phải cảm Ngạn nguyện ý thân quen với bạn bè người thân của mình, dĩ nhiên Trác Lương rất tán hẹn là một khu nông trại cách nội thành hơi xa, được cái yên tĩnh, đúng lúc nghỉ ngơi thả lỏng tinh thần sau những ngày mệt đến ngoại trừ Tống Mạc Ngu, còn có trợ thủ đắc lực Ngô Hi Văn của Trác Ngạn nhìn Ngô Hi Văn, lịch sự nhã nhặn, nhưng trong ánh mắt lại có sự khôn khéo cơ trí, cũng phải thôi, người có thể bị Trác Khiêm và Tống Mạc Ngu tranh nhau đến đầu rơi máu chảy, chẳng phải là miếng đậu phụ mềm. Ngoài Ngô Hi Văn, Trác Khiêm còn dẫn theo một cô gái tới, trông thật xinh đẹp, diện mạo cho dù có trang điểm đậm hay nhạt cũng rất thanh Ngạn nhận ra cô ta, đó là diễn viên hạng dưới mới quay xong một bộ phim chiếu mạng, năm ngoái Nhuế Ngạn từng phỏng vấn cô ta, tên thật là Cố Hồng, người đại diện sợ tên này không nổi bật, sửa lại thành Cố Tri Khiêm giới thiệu đó là bạn gái của mình, Trác Lương nhàn nhạt liếc anh ấy một cái, không nói Mạc Ngu mở miệng châm chọc “Cuộc sống của Trác tổng thật là xa hoa phong phú!”“Còn kém xa Tống tổng làm trâu làm ngựa mệt đến chết đi sống lại.” Trác Khiêm nhanh chóng phản bác lại một là nông trại, tất nhiên những món ăn ở đây đều khó thưởng thức được vào lúc thường, thịt thỏ được chế biến theo công thức bí mật, gà hầm nấm là gà nuôi trên núi, rau xanh đều là rau sạch trồng trong vườn không hề nhuộm màu thực tiệc do Nhuế Ngạn hẹn, tất nhiên Nhuế Ngạn sẽ là người bắt đầu trước, cô đứng lên trịnh trọng kính một ly rượu với Trác Khiêm và Tống Mạc Ngu, cảm ơn bọn họ đã hỗ trợ, Trác Khiêm xua xua tay “Người nhà cả, đừng khách khí.”Tống Mạc Ngu lại hớn hở uống ly rượu kia, nhận lấy ánh mắt lạnh lẽo của Trác Nông Gia Nhạc tất nhiên là vì ăn thực phẩm sạch, đối với người quen ăn hàng quán mà nói đây là dịp hiếm có để thưởng thức cái mới mẻ, Trác Lương có bệnh nên bình thường ăn uống khá thanh đạm, đến rau dưa cũng hoàn toàn là đồ hữu cơ mang riêng tới nên không mấy hứng thú với rau ở đây, mà lại để mắt đến đĩa đầu thỏ, nhưng do là đồ cay, Nhuế Ngạn không cho anh ăn, đang uống thuốc phải kiêng Lương không ăn được liền bắt đầu dốc lòng chăm sóc Nhuế Ngạn, chốc lát rót cho cô cốc nước, chốc lát lại gắp thức ăn cho cô, săn sóc thật ân diện Trác Lương cũng chung hoàn cảnh, chỉ có điều nhân vật thay đổi, đổi thành Cố Tri Hạ bưng trà rót nước cho Trác Khiêm, Cố Tri Hạ gắp thức ăn cho Trác Khiêm, Trác Khiêm dừng lại, gọi phục vụ tới thay động này của Trác Khiêm khiến người khác rất xấu hổ, nhưng Cố Tri Hạ lại không có ý kiến, vẫn ân cần săn sóc như Trác Ngạn cảm thấy bầu không khí giữa họ có gì đó là lạ, nhưng lại không chỉ ra được lạ ở đâu, dù sao khi cô chăm sóc chú Tiểu Trác cũng như vậy, thấy Ngô Hi Văn không có phản ứng gì, Trác Lương cũng không có phản ứng gì, Nhuế Ngạn chẳng nghĩ nhiều trên bàn lại có người không an phận, lấy đôi đũa đã dùng của mình gắp một miếng nấm đến đĩa của Trác Khiêm, Trác Khiêm ngẩng đầu lạnh lùng liếc Tống Mạc Ngu, Tống Mạc Ngu vẫn cười tủm ấy vẫy tay gọi phục vụ thay đĩa mới, Tống Mạc Ngu lại gắp một đũa rau vào, Trác Khiêm lại gọi người tới thay như vậy anh gắp tôi đổi mấy mươi lần, khi Tống Mạc Ngu lại gắp một miếng cá vào, Trác Khiêm lạnh mặt gắp miếng cá kia lên ăn trước mặt Tống Mạc Mạc Ngu cảm thấy không còn thú vị, nhún vai tiếp tục ăn Ngạn xem đến hoa cả mắt, quên cả ăn cơm, trong lòng thầm nghĩ, những người được xưng là “Tổng” đều sẽ chơi như vậy sao?Nhuế Ngạn không biết rằng năm xưa thời điểm Trác Khiêm và Tống Mạc Ngu đấu đá tàn nhẫn nhất, Trác tổng nổi danh luôn buôn bán đứng đắn từng nghĩ tới việc lấy tiền mua lính đánh thuê bắt một phát súng chấm dứt Tống Mạc Ngu, mà vị Tống tổng này cũng không phải dạng vừa, anh ấy từng nghĩ kỹ mấy sự cố giao thông ngoài ý muốn, từ đó có thể thấy mâu thuẫn giữa họ sâu sắc đến nhường ràng có thể cùng sống cùng chết, lại vì sự xuất hiện của Trác Lương mà không thể không ngừng chiến, đối với một người là em trai, đối với một người là ông chủ, không thể xé rách mặt, không thể giết chết đối phương, cho nên chỉ có thể… Đấu đá một cách trẻ con như vậy…Tống Mạc Ngu trêu Trác Khiêm đủ rồi liền chuyển mục tiêu sang Ngô Hi Văn, tự mình đứng dậy rót một ly rượu cho Ngô Hi Văn “Nào nào, Tổng giám đốc Ngô, tôi kính anh một ly.”Mấy ngày nay Ngô Hi Văn bị Tống Mạc Ngu quấy rầy, cứ nhìn thấy anh ấy là mí mắt lại giật liên tục, coi anh ấy như thú dữ, có thể trốn là trốn, hôm nay Trác tổng dẫn anh tới ăn cơm, không ngờ còn có Tống Mạc Hi Văn mất tự nhiên cụng ly với Tống Mạc Ngu, Tống Mạc Ngu cười sáng lạn “Thế nào, có muốn tới xưởng rượu của chúng tôi không, đãi ngộ siêu tốt luôn.”Bị thọc gậy bánh xe ngay trước mặt sếp của mình, Ngô Hi Văn rất xấu Ngạn đã nghe Trác Lương nói Tống Mạc Ngu định giật người của Trác Khiêm, nhưng chẳng nghĩ tới Tống Mạc Ngu lại trắng trợn đến thế, không khỏi đồng tình với Trác Khiêm, cô thấy Trác Khiêm là một người có nội hàm, theo phái hành động, không lẻo mép, loại người này nếu gặp được người dùng quyền đối đầu sẽ không sợ hãi, nhưng nếu gặp phải người khua môi múa mép có lẽ sẽ bị tức Hi Văn “Ngại quá, Tống tổng, tôi ở Trác thị rất tốt, không định đi ăn máng khác.”Tống Mạc Ngu “Trác thị trả lương cho anh một năm bao nhiêu? Tôi sẽ trả cho anh gấp bội.”Ngô Hi Văn cười gượng hai tiếng, không trả lời anh ấy.“Hừ.” Trác Khiêm cười lạnh một tiếng “Công ty cậu có tiền không? Đòi trả gấp bội, có tiền còn mang xe của tôi lên web second-hand bán ư?” Nói đến chuyện này, Trác Khiêm hận không thể bóp chết Tống Mạc Ngu, không chỉ đăng bán chiếc Lamborghini bản giới hạn toàn cầu mà anh còn chưa từng lái lên web second-hand mà còn đăng số điện thoại của anh lên, mỗi ngày đều có rất nhiều người gọi hỏi anh có phải muốn bán xe hay không.“Chúng tôi không có tiền, nhưng chúng tôi có cổ phần, tổng giám đốc Ngô, anh tới xưởng rượu… Không, trang viên rượu nho Pháp của chúng tôi, ông chủ của tôi sẽ cho anh cổ phần.” Tống Mạc Ngu đúng lý hợp tình nhìn về phía Trác Lương “Có đúng không, ông chủ? Tôi có thể làm chủ không?” Nhuế Ngạn đang uống nước trái cây, bị sặc nên ho khan liên tục, chẳng biết ai hơn nửa đêm không ngủ được chạy đến chỗ Trác Lương đòi phát tiền lương, không cần cổ phần, hiện tại lại tỉnh bơ nói cổ phần như bảo bối Lương vỗ lưng cho Nhuế Ngạn, gật đầu “Tổng giám đốc Ngô, Tống tổng có thể làm chủ, cho anh cổ phần.”Trác Lương vừa thốt ra, mặt Trác Khiêm liền biến sắc, lời này có nghĩa rằng Trác Lương cũng đã sớm để ý tới Ngô Hi Văn, đây là thọc gậy bánh xe chính người trong Ngạn nhìn Trác Lương, lại thấy đồng tình với Trác Khiêm, nghĩ tới những chú bộ đội vì muốn đả đảo thiếu gia mà còn tạo nhóm WeChat riêng, cảm thấy Trác tổng lớn lên cùng với Trác Lương có lẽ phải chịu đau khổ hơn những người kia khi Trác Khiêm đối mặt với em trai của mình đều thỏa hiệp vô điều kiện, Ngô Hi Văn ở trên bàn cơm, từ tổng giám đốc tập đoàn Trác thị ở Vân Ninh biến thành nhà buôn rượu của xưởng rượu, xưởng rượu này qua bữa cơm từ ba người biến thành bốn ra hôm nay Trác Khiêm dẫn Ngô Hi Văn đến cũng đã tính toán để anh ấy sang giúp Trác Lương, chỉ có điều… Nhìn thấy ai đó huênh hoang đắc ý, trong lòng khó chịu vô cơm hôm nay coi như là hài hoà vui vẻ, dù sao cũng không đến mức đánh nhau, đợi đến lúc tính tiền lại có chút chuyện xảy cơm này do Nhuế Ngạn mời nên đáng ra Nhuế Ngạn sẽ trả tiền, nhưng Nhuế Ngạn lại không có tiền, thẻ của cô bị Trác Lương giữ, anh không chịu trả cho Lang khoanh tay đứng một bên, không có ý định trả tiền giúp cô, đương lúc Trác Khiêm tỏ vẻ muốn thanh toán, Nhuế Ngạn vội ngăn anh ấy lại, bất đắc dĩ nói với Trác Lương “Giúp em thanh toán đi, dùng thẻ của em ấy.”Trác Lương lập tức vui vẻ, bình tĩnh rút thẻ của Nhuế Ngạn trong túi áo vest ra quẹt, khi nhập mật khẩu, Nhuế Ngạn còn chưa nói gì Trác Lương đã nhanh chóng nhập mấy số vào, nhân viên thu ngân nhắc nhở anh bị sai mật Lương cho rằng mình nhập sai, lại nhanh chóng nhập lại lần nữa, vẫn Ngạn kéo ống tay áo của anh, Trác Lương nhíu mày “Em không phải nói đâu, anh biết mật khẩu mà.”Trác Lương thật cẩn thận nhập mật khẩu lần thứ ba, vẫn sai, thẻ cũng bị Lương không khỏi quay đầu lại nhìn Nhuế Ngạn, vô cùng nghiêm túc hỏi “Mật khẩu không phải là sinh nhật của anh ư?”“……” Nhuế Ngạn sửng sốt “Không phải ạ.”Trác Lương “……”“phụt”, Tống Mạc Ngu phì cười, Trác Khiêm cũng không kìm được cong môi, Ngô Hi Băn không dám cười, nhưng cũng mím Trác Lương bắt đầu tối Ngạn đỏ mặt, chú Tiểu Trác thật là, tấm thẻ này được cô đăng ký từ hồi học cấp ba, mật khẩu là sáu số cuối điện thoại, mấy năm nay chưa từng thay đổi, cũng không làm lại tấm thẻ khác, tại sao anh lại cảm thấy mật khẩu của tấm thẻ này là sinh nhật của anh chứ?“Em trả tiền đi.” Trong giọng Trác Lương thoáng sự tủi thân.“Em không có tiền.” Nhuế Ngạn khẽ nói “Thẻ bị khóa rồi.”Trác Lương duỗi tay lấy ví của cô, rút một tấm thẻ ra đặt lên bàn, mặt lạnh tanh nói “Mật khẩu là sinh nhật của em.” Đây là tấm thẻ tối qua anh lén bỏ vào ví của Ngạn “……” Thật là trẻ con!Cho dù có trẻ con hay không, Trác Lương đã tức giận, trên đường trở về không thèm nói chuyện với Nhuế Ngạn biết anh đang tức giận, nhưng anh giận gì chứ? Chỉ bởi vì mật khẩu thẻ của mình không phải là sinh nhật anh ư?Thấy Nhuế Ngạn không chịu dỗ mình, Trác Lương ngồi trên sô pha thở dài “Anh tức chân anh đau.”Nhuế Ngạn “……”Nhuế Ngạn bất đắc dĩ đi tới, cuối cùng mở miệng dỗ dành anh “Nếu không em sửa lại mật khẩu thẻ thành sinh nhật của chú nhé.”Trác Lương nhìn cô một lúc, ra vẻ miễn cưỡng gật đầu “Được thôi.”Nhuế Ngạn cạn lời, ngồi xổm xuống xoa bóp chân cho Lương uống chút rượu, lúc này dựa vào sô pha nhắm mắt dưỡng thần, Nhuế Ngạn lại không nhịn được nói vài câu “Chú đang uống thuốc thì không thể uống rượu, vậy mà chú vẫn không nghe lời, chẳng biết tính này giống ai, không ai có thể quản lý được chú cả.”“Em có thể.” Trác Lương cười khẽ một tiếng, híp mắt nhìn cô, nhẹ nhàng nói “Em có thể quản lý được anh.”“Chẳng phải em khuyên chú chú cũng không nghe sai?” Nhuế Ngạn trừng anh một họng Trác Lương tràn ra tiếng cười trầm thấp, giơ tay xoa tóc cô “Ngạn Ngạn, mấy ngày nữa cùng anh về nhà một chuyến đi, em đã gặp bố mẹ và anh trai anh rồi, cũng nên trở về gặp ông nội của anh.”Sau một lúc không nghe thấy Nhuế Ngạn đáp lời, Trác Lương rũ mắt nhìn cô, thò lại gần hôn hôn khoé môi cô, mơ hồ nói “Hửm?”Giọng anh chất chứa men say khiến lòng cô ngứa ngáy, Nhuế Ngạn cúi đầu khẽ lên Lương thấy cô đồng ý, trong lòng vui vẻ, đè cô xuống thảm vừa ôm vừa hôn lại sờ soạng một ngày nữa Nhuế Ngạn phải về Khương Yển, Trác Lương muốn đưa Nhuế Ngạn về nhà ăn bữa cơm trước khi cô đi, chính thức gặp người vào thứ bảy mọi người đều rảnh, buổi tối, Trác Lương dẫn Nhuế Ngạn về Ngạn rất căng thẳng, luôn nắm chặt tay Trác Lương, để lại mấy dấu móng tay lên bàn tay từng vào hot search của Lương vỗ vỗ tay cô “Em đã gặp bố mẹ anh, anh trai anh rồi mà, đừng căng thẳng.”“Nếu nói đừng căng thẳng là hết căng thẳng thì em đã sớm hết từ lâu rồi.” Nhuế Ngạn lại siết chặt tay Lương bị cô vặn đến không còn lời nào để cổng Trác gia có mấy chiếc xe đang đỗ, ông cụ Lục dẫn Lục Mạn Huệ tới chào hỏi, đã uống được mấy chén trà ở Trác gia Ngạn nhìn Lục Mạn Huệ cười dịu dàng qua cửa sổ kính sát đất, cau lần đầu tiên nghe thấy ba chữ “Trác nhị thiếu” từ miệng Lục Mạn Huệ, trong lòng Nhuế Ngạn đã thấy khó chịu, đến lần trước Lục Mạn Huệ từ quán bar đuổi theo ra chào hỏi Trác Lương, Nhuế Ngạn càng cảnh giác, đến bây giờ cô ta đến Trác gia, Nhuế Ngạn càng không thoải cách Lục Mạn Huệ gọi điện thoại có thể nhìn ra cô ta là một người không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ ra Nhuế Ngạn không phải người có dã tâm, từ nhỏ đến lớn trải qua vô số việc khiến cô cảm thấy không thiết sống, chứ đừng nói đến theo đuổi cái gì đó, mấy năm nay, sự chấp nhất không chịu từ bỏ của cô cũng chỉ có mình chú Tiểu Trác mà là điểm mấu chốt của cô, tuyệt đối sẽ không buông Ngạn nghĩ như vậy, hai tay ôm lấy cánh tay Trác Lương, nhìn liếc qua Trác Lương, trong ánh mắt mang theo cảnh Lương bị cô nhìn đến sửng sốt, theo đó trông thấy sự chiếm hữu tràn ngập trong mắt cô, tâm trạng lập tức trở nên vui vẻ. Tác giả Túy Hậu Ngư Ca Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, 1v1. Tình trạng bản gốc Hoàn Số chương 53 chương + 6 PN Tình trạng edit Hoàn Ngày mở hố 01/01/2020 Ngày đóng hố 01/10/2020 Nhân vật chính Trác Lương, Nhuế Ngạn Editor tieucute Hạ Cẩm Vân Poster Chị đẹp Manh Manh ❤ ________________________________________________________________ _______________________________ Văn án Vị nhị thiếu gia tham gia quân ngũ của nhà họ Trác đã trở lại Hai chân bị thương, nửa đời còn lại chỉ có thể sống trên xe lăn. Nhà họ Trác vì muốn nối dõi tông đường, nhất quyết cưới vợ cho Trác nhị thiếu gia. Nhuế Ngạn nghe vậy, nhân lúc trăng mờ đêm đen, bắt cóc Trác gia nhị thiếu gia về. Sau khi bắt cóc, Nhuế Ngạn mới bắt đầu đau đầu, cô vẫn đang là sinh viên, phải nuôi sống nhị thiếu gia thế nào đây. Những thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho cô. Anh là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của cô. Lời editor Đọc bộ này sẽ có suy nghĩ “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~< Dù biết đào hố mà chưa lấp là hư, nhưng tớ đã lỡ sa vào sự ngọt ngào đáng yêu của các chú bộ đội rồi, xin hãy để tớ hư thêm một lần nữa nhé huhu ________________________________________________________________ _______________________________ Mục lục Chương 1 ^3^ Chương 2 ^3^ Chương 3 ^3^ Chương 4 ^3^ Chương 5 ❤ Chương 6 ^3^ Chương 7 ^3^ Chương 8 ^3^ Chương 9 ^3^ Chương 10 ❤ Chương 11 ^3^ Chương 12 ^3^ Chương 13 ^3^ Chương 14 ^3^ Chương 15 ❤ Chương 16 ^3^ Chương 17 ^3^ Chương 18 ^3^ Chương 19 ^3^ Chương 20 ❤ Chương 21 ^3^ Chương 22 ^3^ Chương 23 ^3^ Chương 24 ^3^ Chương 25 ❤ Chương 26 ^3^ Chương 27 ^3^ Chương 28 ^3^ Chương 29 ^3^ Chương 30 ❤ Chương 31 ^3^ Chương 32 ^3^ Chương 33 ^3^ Chương 34 ^3^ Chương 35 ❤ Chương 36 ^3^ Chương 37 ^3^ Chương 38 ^3^ Chương 39 ^3^ Chương 40 ❤ Chương 41 ^3^ Chương 42 ^3^ Chương 43 ^3^ Chương 44 ^3^ Chương 45 ❤ Chương 46 ^3^ Chương 47 ^3^ Chương 48 ^3^ Chương 49 ^3^ Chương 50 ❤ Chương 51 ^3^ Chương 52 ^3^ Chương 53 ❤ Ngoại truyện 1 ^3^ Ngoại truyện 2 ^3^ Ngoại truyện 3 ❤ Ngoại truyện 4 ^3^ Ngoại truyện 5 ^3^ Ngoại truyện 6 ❤ End ❤

chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh