chị đại xuyên không
Lão Đại Xuyên Không Gả Cho Phu Quân Mù. Lão đại xuyên không gả cho phu quân mù là bộ truyện tranh thuộc thể loại xuyên không, ngôn tình, truyện màu, cổ đại của Trung Quốc. Tác phẩm xoay quanh cô nàng Tống Ca, mới 26 tuổi đã trở thành giám đốc của cả một tập đoàn.
TOP phim xuyên không hay nhất dành cho dân ‘mọt phim’. Những bộ phim về đề tài xuyên không trong thời gian gần đây thu hút được các nhà làm phim và được khán giả đón nhận mạnh mẽ. Dưới đây là top những bộ phim xuyên không hay nhất mà dân “mọt phim” đừng nên bỏ qua
Số chương: 2176 chương. Trong danh sách top truyện xuyên không hay nhất Trung Quốc đầu tiên mà chúng tôi muốn giới thiệu đến độc giả là Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng. Nhân vật Vân Lạc Phong nổi danh là thiên tài trong lĩnh vực y học của Trung Quốc. Vì
Nhất sinh nhất thế: Tiếu thương khung kể về một nữ sát thủ của thế kỷ 21 bỗng dưng xuyên không về cổ đại, nữ giả nam trở thành Thái tử- Lạc Tử Dạ, bị phạt trượng vì sàm sỡ Hộ quốc tướng quân. Lạc Tử Dạ đã nổi điên mang theo bên mình lửa giận bừng
Read Pr from the story [Full] Chị đại xuyên không!!! by TruongNhi601 (Trương Nhi) with 3,231 reads. trươngnhi, ngontinh, codai. Hello mọi người ️ Hôm nay mình
contoh pidato tentang hidup rukun dan damai.
"Ùn..ủn..ủnnnn" "Chị đại cố lên, cố lên, huuuúu" Tiếng cổ động viên náo nhiệt cả một trường đua moto, bên trong trường đua có năm chiếc xe phân khối lớn với giá lên đến hàng trăm triệu. Trận đua này khá đặc biệt vì toàn bộ thí sinh xuất hiện đều là các thiếu gia danh gia vọng tộc, trong đó còn có cả một đại thiên kim họ Mặc kiêm luôn chức vụ chị đại thủ đô không ai không biết. Năm chiếc xe có vẻ đều ngang tài ngang sức. Dương Chi đang cưỡi con xe màu xám bạc số lượng giới hạn trên thế giới, gương mặt bên trong chiếc nón bảo hiểm cao cấp khẽ nhếch môi cười 'mấy đại thiếu gia hỉ mũi chưa sạch à, đòi thách đấu với chị đây sao? Về học thêm vài năm nữa' 'Kéttttt' "Aaa, chị đại thắng rồi, hú!!" Chiếc xe của cô thành công chạm vạch đầu tiên, cô thắng xe quay một vòng tròn, làm khói bụi trên đất bay tung tóe, Dương Chi nhấc nón bảo hiểm ra, khẽ lắc đầu nhẹ, mái tóc trong đó cũng vì thế mà tung bay theo gió, gương mặt thanh tú hiện lên đầy nét quyễn rũ, cô đứng dựa vào xe, đôi chân dài lập tức hiện ra mê muội lòng người, mỉm cười không mấy tốt đẹp nhìn bốn thanh niên thua cuộc. "Sao, tụi mày còn muốn chơi kiểu gì? À mà khoan hãy tính, chẳng phải tụi mày nói nếu tao thắng muốn gì cũng được?" - cô không biết bốn người này lớn bé ra sao, nhưng cứ xưng mày tao trước đã. Số là bốn thanh niên này chơi chung một nhóm, muốn kết bạn với cô nhưng cô không đồng ý, còn nói lời khó nghe với họ, nên bốn người quyết đánh ngục cô, từ đó có trận đua xe này, nhưng rất tiếc, người tính không bằng trời tính! "Được, nói là làm, cô em muốn thế nào?" - một trong bốn người lên tiếng Cô khẽ nhếch mép, các anh đại thiếu gia à, đụng vào chị đây rất khó sống, cô đứng lên, nhìn về phía khán đài hét lớn "Tụi bay, tối nay ở bar The Night, bốn đại thiếu gia mời hết" Cô vừa dứt lời, lập tức khán đài vang dội cả lên, tiếng hò hét vang trời, còn có cả tiếng tung hô chị đại vạn tế. Bốn thanh niên thì đen mặt... The Night là quán bar xa sỉ nhất thủ đô, còn nữa...ở đây đếm sơ sơ cũng lên tới mấy trăm người! Cuộc sống của cô sẽ thật sự là trọn vẹn, khi gia đình cô hạnh phúc. Lúc nhỏ, cô là một đứa trẻ ngoan, cô đi học rất nhiều thứ hay, nhưng mẹ cô đã theo một người đàn ông khác vào năm năm trước, ba cô ngày ngày dẫn người đàn bà khác về nhà, điều kiện gia đình cô không thiếu, cô vung tiền như cỏ rác, cô xài tiền, cô ăn chơi như một phương thức trả thù ba mẹ đã không quan tâm cô. Dương Chi đang lái xe trên đường, cô không đến The Night với mọi người, hôm nay là sinh nhật cô, không một ai nhớ, bạn bè thì cô không có, nếu có cũng chỉ là những bạn bè ăn chơi cùng cô, họ không thật. Bỗng điện cô reo lên, cô tắp vào ven đường để nghe "Alo, dì Phúc, con nghe đây" Là dì Phúc, vú nuôi của cô, người yêu cô nhất, theo như cô thấy là vậy "Dương Chi, dì làm món ngon đợi con về mừng sinh nhật, sao đến giờ vẫn chưa về hả?" Đúng rồi! Vẫn còn dì Phúc nhớ "Dì.." - cô khẽ nghẹn ngào, cô ước mình trở thành con ruột của dì, như vậy thật tốt - "Con sẽ về liền" Cô đang tính nổ máy lái xe về nhà, thì bên đường là một người con gái đang kêu cứu. Hiếp dâm sao? "Mấy thằng chó má tụi bay, ăn không ngồi rồi phát dục thì đi tìm gái nhà lành sao? Tụi mày thiếu tiền chị đây cho vài triệu mà vào làng chơi, ngực đực một đám" Lại dám làm chuyện xấu trước mặt chị đây? Không ăn đấm thì không tỉnh táo ra Đám kia có khoảng ba người đàn ông, cô nắm chắc phần thắng trong tay, nhưng thật không may cho cô, lại một lần nữa người tình không bằng trời tính "Xử nó" Cô không biết, bọn họ là hắc đạo đang đi làm nhiệm vụ, đừng nói chỉ là một chị đại ăn chơi, cả đương kim tổng thống họ còn chẳng nể nang "Pằng" Cái chết lãng xẹc nhất cuộc đời. Trong cơn mơ màng, cô nhìn thấy súng, còn có, cô gái kia không bị hiếp dâm, mà cô ta là con của bang chủ bỏ đi chơi. What? Cô chỉ nói một câu thôi mà, có cần tàn nhẫn vậy không, cuộc đời cô kết thúc vào ngày sinh nhật cô. Trước khi nhắm mắt, cô chỉ kịp nhìn người con gái đó nói một câu "Con mẹ nó, lí do khắm thật" - Nàng thấy cả đầu đau như búa bổ, cả cơ thể mềm yếu, yếu đuối đến không tưởng tượng được, làm nàng nhất thời quên mình vừa bị bắn chết "Đây là đâu?" - nàng mơ hồ hỏi một câu "Nương nương, huhu nương nương, người không sao, em sợ quá, nương nương huhu" Nàng khẽ nhíu mày, cái quái gì thế này? Con nhỏ điên này ở đâu ra, thế kỉ hai mươi mốt rồi nương nương đào mộ sống dậy chắc? Nhưng có lẽ người điên là nàng! Cái quái gì thế?!? Cái giường của nàng sao lại kì cục như vậy? Còn có bàn ghế, kiến trúc cũng không giống tí nào, còn con nhỏ nào ngồi đây khóc lóc luôn miệng kêu nương nương... Chắc chắn là mơ! Nhưng mơ từ lúc nào, nếu bây giờ là mơ, vậy lúc nàng bị bắn cũng là mơ, trước đó dì Phúc gọi cũng là mơ??? Không đúng, hôm nay chính là sinh nhật của nàng mà? Là thật, tất cả là thật! Nàng Xuyên không? Chị đại xuyên không! "Con mẹ nó, chết thì chết đại đi lại còn xuyên không, một người hiện đại như ta sao có thể sống ở một nơi xó xỉnh này?" Dương Chi tức mình lẩm bẩm, lại quên còn có người bên cạnh, cô gái nhỏ mắt O mồm A nhìn nàng lắp bắp "Nương...nương nương..người vừa nói gì?" - nương nương chửi thề? Sao có thể, chắc chắn là nàng nghe lộn! "Ta nói gì thì liên quan gì đến ngươi... nói! Ngươi là ai và đây là đâu?" "Nương nương, người sao vậy? Người thật sự không nhớ gì sao? Em là Phí Oanh đây, huhu nương nương" "Câm miệng!" - thật rắc rối, sao nữ nhi đều thích khóc như vậy? "Ngươi mà còn khóc lóc ta liền đánh ngươi" Câu nói của nàng thành công làm Phí Oanh càng khóc lớn hơn nữa. Nếu Phí Oanh không túc trực bên cạnh nương nương hai ngày nay, chắc chắn nàng sẽ không tin đây chính là Dương Chi công chúa nhút nhát nhu nhược! Dương Chi không còn kiên nhẫn, 98% là nàng đã xuyên không, còn xuyên vào hoàn cảnh nào thì đành bó tay, bây giờ nàng phải hết sức bình tĩnh tìm hiểu thế trận! "Mau nói cho bổn tiểu thư biết, đây là triều đại nào? Ta tên gì? Ngươi là ai và tại sao ta lại trong hoàn cảnh này?" Thật không chịu nổi! "Nương nương.." - Phí Oanh vẫn chưa thể tiếp nhận được chuyện nương nương thay đổi ghê gớm, nên nhất thời không nói được gì "Được rồi ngươi nín dùm ta có được không? Thật ra..thật ra ta bị mất trí nhớ ấy mà, nên tạm thời không nhớ, ngươi nói cho ta được chứ" - được rồi, nàng chịu thua cái người tên Phí Oanh này, lại dễ khóc như vậy. Nàng đành phải sử dụng lí do cẩu huyết nhất trong chuyện xuyên không ngày xưa nàng đọc. Sau một hồi tìm hiểu tiểu sử, Dương Chi khẳng định mình xui xẻo vô địch. Nàng xuyên vào Linh Bắc quốc, một triều đại không có trong lịch sử, trở thành một Hiền phi thất sủng - Mặc Dương Chi, tên cùng nàng như nhau, nàng là công chúa của Linh Nam quốc, một quốc gia hùng mạnh không kém Linh Bắc quốc, Mặc Dương Chi là nữ nhi bảo bối của Mặc quốc vương và vương hậu vì tính tình hiền dịu ít tranh giành nên Mặc quốc vương mới để nàng an nhàn làm một phi tần ở Linh Bắc, thể hiện tình thâm giao giữa hai nước. nàng đã nhập cung được nửa năm, nhưng 'Mặc Dương Chi' là một con người nhút nhát không ai bằng, đứng trước mặt hoàng thượng thì chân tay run rẩy, mồ hôi toát ra ướt đẫm cả áo. Càng xui xẻo hơn nữa là vào hai tháng trước, vì quá nhút nhát khi đi cùng đám phi tần mà lúng túng dẫm lên tà áo của Lâm Quý phi - sủng phi của hoàng thượng làm nàng ta ngã lăn ra đất, đấu gối có phần trầy xước, lập tức bị nàng ta cho cấm túc liền ba tháng. Bởi vì hậu cung chưa lập hậu, nên Quý phi là lớn nhất nắm mọi uy quyền hậu cung, Lâm quý phi nổi tiếng là bạo phi, tức giận liền đem hạ nhân ra đánh, nàng ta phạt nàng đơn giản cấm túc cũng là vì nàng căn bản là công chúa của một cường quốc, chỉ cần thương tổn nàng, liền như khiêu chiến với Linh Nam quốc, hơn nữa nghĩ nàng nhút nhát không thể là đối thủ của nàng ta nên mới dễ dàng như thế, hoàng thượng thì bận triều chính nên cũng không để ý chuyện sủng phi của mình tác oai tác quái phía hậu cung. Hai ngày trước nàng lại vì quá sợ hãi mà đổ bệnh đến nỗi không ăn không uống, tưởng là đã không qua khỏi nhưng đúng là đã không qua khỏi, chỉ là, chị đại đã nhập vào, nhút nhát gì đó liền ném sang một bên. "Phí..cái gì nhỉ?" "Dạ em là Phí Oanh" - sau một hồi trò chuyện cùng chủ tử, cuối cùng Phí Oanh cũng đã tạm có thể chấp nhận, mặc dù chủ tử ăn nói thô lỗ, hành động lỗ mạng so với ngày trước một trời một vực, nhưng ít ra, không còn nhút nhát đến đáng sợ nữa. "Được rồi, Phí Oanh, mau mang gương đến đây cho ta" Phí Oanh mang đến cho nàng một cái gương đồng, nàng lập tức vui mừng 'vẫn là ta của thế kỉ hai mươi mốt a, người vẫn thế, tính cách vẫn thế chỉ là giờ ta sống trong một môi trường khác, được thôi, nếu hiện đại không chứa chấp ta, ba mẹ không thương, ta liền bắt đầu cuộc sống tại đây, làm nữ hiệp? Không tệ nhỉ hahah' "Nương nương, người sao vậy, sao lại nhìn gương rồi đờ đẫn ra thế, người không khỏe sao, để em đi tìm thái y nhé" "A, không có gì, Phí Oanh, bây giờ, ngươi lập tức kể hết tất cả thành phần trong hậu cung cho ta nghe, và chỉ cho ta cách nào để rời khỏi hoàng cung, cách nào có thật nhiều tiền" - chị đại đang vẽ lên một viễn cảnh tương lai đầy sung túc và tự do tự đại Nhưng một lời của Phí Oanh lập tức đem viễn cảnh của nàng vùi dập "Nương nương, đã là phi tần, thì không thể xuất cung được, trừ khi có thánh chỉ của hoàng thượng, còn nương nương là Hiền phi đương nhiên có tiền thưởng đủ xài, còn nếu người muốn nhiều tiền, thì phải được hoàng thượng sủng ái, lúc đó, tiền thưởng liền tăng, nương nương không cần lo lắng gì" Nàng vùi đầu vào gối "Con mẹ nó, sao cái chó gì cũng liên quan tới tên hoàng thượng vậy" Phí Oanh mặt đầy nét sợ hãi "Nương nương, cầu xin người đừng nói lời phạm thượng, chúng ta đã thảm lắm rồi huhu" - Phí Oanh thật không muốn nói lời này, nhưng theo công chúa từ Linh Nam vào cung Linh Bắc, nàng chưa từng yên ổn, lúc công chúa nhút nhát liền bị ăn hiếp, khi công chúa thay đổi lại thường xuyên nói lời ngông cuồng, thật khổ a. Ở đây khác xa khi ở Linh Nam, ở Linh Nam, lời công chúa chính là thánh chỉ, quốc vương và vương hậu nhường nhịn nàng như báu vật, nhưng công chúa xưa này nhút nhát hiền thục, cũng chưa từng làm gì quá đáng. Dương Chi nghe ra lời Phí Oanh đầy bất mãn, liền tức tối "Nếu ngươi không muốn ở đây với ta liền lập tức đi đi, ta không cần ai hết, ta sẽ tự trốn khỏi nơi điên khùng này" - nàng tức giận đứng lên thì Phí Oanh lập tức sợ hãi quỳ sụp xuống "Nương nương, nô tì không dám, không dám mà, xin người đừng đuổi nô tì" - đúng là cái miệng hại cái thân mà Dương Chi bất ngờ nhìn Phí Oanh, người cổ đại dễ quỳ xuống như thế, nói quỳ liền quỳ? "Trời ơi, mau đứng lên cho ta, ngươi thật làm ta tổn thọ mà" Phí Oanh đã có vài giọt nước mắt, nàng là nói vậy nhưng nào dám rời bỏ chủ tử, nàng một lòng trung thành "Nương nương không đuổi nô tì có được không?" "Được rồi, nhưng từ giờ, ta cấm em không được quỳ như thế, xem ta như chị em mà đối đãi, ta hứa với em, có ta ở đây, chắc chắn sẽ không để em chịu khổ nữa" - Dương Chi nói là nói thế, nhưng chính nàng còn không chắc sẽ ra sao, nhưng không sao, nàng sẽ dùng kinh nghiệm ba năm học cầm kì thi họa và năm năm ăn chơi cùng địa vị thiên kim công chúa Linh Nam làm vốn, chắc chắn sẽ có lời! Tẩm cung của Hiền phi so với các phi tần khác không chênh lệch là mấy, tẩm cung hơn hai mươi nha hoàn hầu hạ, vì nàng không phải đối thủ của đám phi tần kia, nên chắc chắn họ sẽ không phí công gài người vào nên tạm thời yên tâm, thời gian cấm túc của nàng còn khoảng một tháng, một tháng này, nàng chắc chắn phải cải cách cái tẩm cung cổ lỗ sĩ này thành một nơi có thể ăn chơi a! Bạn đang đọc truyện tại
Dương Chi đang định phản bác lại, nói gì đó, thì Hàn Lạc Thần đột nhiên xuất hiện, thu hút mọi ánh mắt "Hoàng thượng giá đáo" Giọng nói the thé đó là của một tiểu nam tử - Lưu Tề, trông cũng khoảng hai mươi tuổi, hắn là thái giám kề cận Hàn Lạc Thần, tuy còn trẻ tuổi, nhưng rất có kinh nghiệm trong việc hầu hạ Hàn Lạc Thần, là người Hàn Lạc Thần rất tin tưởng, đã theo hắn hầu hạ từ khi còn nhỏ Hàn Lạc Thần đến, tất cả mọi người đều cùng nhau hành lễ, Dương Chi lần này rất biết điều, cúi xuống hành lễ với hắn. Người thức thời là người khôn a! Hàn Lạc Thần ở vùng trời Linh Bắc chính là ông trời, huống chi nàng còn đang là phi tần thất sủng, vô lễ với hắn thì coi chừng cái đầu cũng không còn! Hàn Lạc Thần miễn lễ một tiếng, chưa kịp nói gì thì Lâm Hoa đã tiến tới, nước mắt ngắn dài nhìn hắn "Hoàng thượng, người.. người làm chủ cho thần thiếp, Hiền phi muội ấy không hành lễ với thần thiếp, lại còn..còn vô lễ với thần thiếp" Dương Chi tròn mắt nhìn nàng ta, hay quá, một diễn viên suất sắc, nhìn nàng ta như thế Dương Chi liền nhớ đến một nữ diễn viên phản diện nàng vừa xem trước khi xuyên không Hàn Lạc Thần sau khi thượng triều nghe nói Lâm Hoa mở một buổi ngắm hoa thì cũng muốn giải trí một chút đến xem, thì lại cảm thấy đau đầu với đám nữ nhân này, không kiên nhẫn nói "Hiền phi, ngươi so với Hoa nhi vẫn nhỏ hơn một bậc, chẳng lẽ công chúa Linh Nam quốc không hiểu lễ nghĩa như vậy?" Cái gì? Còn lôi cả Linh Nam quốc của Mặc công chúa vào? Dương Chi nắm chặt bàn tay nhỏ phía trong tà áo. Nhẫn! Nhẫn! Nhẫn nhất định phải nhẫn. Đời còn dài, chị đại trả thù vài ngày chưa muộn! Lâm Hoa thì miệng khẽ nhếch lên vui vẻ. Dương Chi nhìn Lâm Hoa đắc ý thì nhất thời tức giận, mọi cảm xúc từ ngày hôm qua tiêu tan đi đâu hết, hiện giờ nàng chỉ cảm thấy chán ghét tên hoàng đế này cực kì. Anh tuấn thì sao? Khí chất cái gì? Đá, đá bay hết! Cái đồ ngựa đực bị nữ nhân che mắt! Ta, không sợ ngươi nữa. Muốn chém đầu ta? Bước qua xác Mặc quốc vương đại nhân nhé! "Hoàng thượng phải xem lại hậu cung của người mới đúng đấy" Mọi người lại được một lần tròn mắt, cái gì thế này, Hiền phi này chán sống sao? Trước tình cảnh này, mỗi người có mặt đều mang một suy nghĩ khác nhau, người đắc ý nhất phải nhắc đến Lâm quý phi, sau đó là tam tần, các nàng dường như đang chờ xem kịch hay, xem hoàng thượng xử lí nữ nhân ngông cuồng này. Phí Oanh, Tiểu Hạ thì lo lắng không thôi, đúng như các nàng nghĩ, nương nương đã thay đổi nhanh như thế chắc chắn sẽ gây chuyện 'nương nương a nương nương, người có thể đắc tội với cả thế giới vì đã có quốc vương bảo hộ, nhưng trừ một người, một người thôi nương nương, người đó không sợ quốc vương chúng ta!' Nhưng rất tiếc, nàng đã đắc tội. Dương Chi vẫn giữ vẻ mặt không sợ trời không sợ đất, nàng ở hiện đại cũng chỉ hơn mười chín tuổi, nếu hỏi nàng sợ gì nhất thì chắc là chuột, gián.. Bây giờ dường nàng cũng đang chút chút sợ người nam nhân này, nhưng mà, phải kiên cường mới được! Còn Hàn Lạc Thần, tâm hắn không hiểu tại sao lại không tức giận, lại có gì đó nôn nao, hắn muốn kết thúc cảm giác bất thường này, liền lên tiếng "Được rồi, chuyện này dừng ở đây" Nói xong, Hàn Lạc Thần gỡ tay Lâm Hoa đang ôm chặt mình, đi vào Quý Hòa cung, để lại một đống người vẫn chưa hiểu gì. Lâm Hoa không can tâm định lên tiếng, thì bị một thanh âm lạnh lẽo lấn át "Hiện đại trẫm muốn hưởng hoa, các nàng tốt nhất đừng phá hư tâm trạng của trẫm" Dương Chi đắc ý trong lòng, woa, Mặc quốc vương cha hờ, xem ra ông thật sự là lá chắn hoàn hảo của ta a! Buổi ngắm hoa hôm đó, căng thẳng chưa từng thấy, hoàng thượng thì thỉnh thoảng lại cứ ngước nhìn Hiền phi, làm cho các phi tử khác đầu bốc khói, bấu chặt chiếc khăn trên tay, hận không thể một đao giết chết. Khác với những gì Dương Chi tưởng tượng, buổi ngắm hoa nhạt nhẽo đến không tưởng, nào là dâng trà rồi nghe kể về các loài hoa, những tiếng khen hoa của các phi tần khác nhau để lấy lòng Lâm quý phi cùng hoàng thượng, khiến nàng buồn ngủ không tả được, chỉ biết chống chế bằng cách ăn rồi uống, còn có ánh mắt của..của tất cả mọi người nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống! Sau cuộc ngắm hoa ghi dấu lịch sử đó, cả hoàng cung truyền tai nhau việc công chúa Linh Nam quốc thay đổi thành một con người khác, miệng lưỡi sắc bén, ăn nói rất tự tin, không còn nhút nhát như trước, một mình lấn át cả hoàng thượng cùng Lâm quý phi. Còn hoàng thượng thì cả buổi ngắm hoa thì thường xuyên liếc nhìn nàng. Mọi người đều đang suy đoán rất có thể Mặc công chúa Linh Nam quốc sẽ trở thành sủng phi tiếp theo của hoàng đế, tranh giành thiên chức mẫu nghi thiên hạ với Lâm quý phi! Rất xứng a! Ở Thần Kính điện, Lưu Tề thái giám cúi đầu, rồi hướng nam tử vừa đi đến nói "Thanh Phong tướng quân, hoàng thượng đang đợi người bên trong" Thanh Phong cười nhẹ một tiếng, cũng không nói gì hiên ngang đi thẳng vào tẩm điện, các cung nhân nhìn thấy hắn bước vào thì đều cúi đầu rồi lui ra "Thần tham kiến hoàng thượng" Hàn Lạc Thần đang đọc sách, rất thoải mái ngồi lên, gấp sách lại, chưa lên tiếng miễn lễ thì người kia đã tươi cười nói tiếp "Hoàng thượng, thần nghe nói, người có sủng phi mới?" - kèm theo đó là một nụ cười rất chế giễu, hắn dường như không xem vị trước mắt mình là chí tôn thiên cửu. Thanh Phong, Hàn Lạc Thần và đệ đệ của Hàn Lạc Thần là vương gia Hàn Liệt là ba huynh đệ chơi với nhau từ khi còn bé, khi chỉ có ba người, họ quên đi địa vị của mình. Hiện giờ Liệt vương gia vì muốn hoàng thượng an tâm trị vị, nên xin đi trấn thủ biên cương vài năm mới trở về một lần, Thanh Phong nắm giữ vị trí tướng quân, đứng đầu Ngự lâm quân của triều đình, thỉnh thoảng vẫn ra vào cung. Hàn Lạc Thần cười nhẹ một tiếng, hắn cũng không biết mình như thế nào, trong cung truyền tai nhau Mặc Dương Chi sắp trở thành sủng phi, mà trong tâm hắn, lại muốn điều đó thành sự thật. "Thanh Phong, ngươi đã gặp nàng ấy trong lễ phong phi, ngươi thấy nàng ấy là người như thế nào?" Thanh Phong nghiêm túc nhớ lại, hôm đó Mặc công chúa còn vì quá rung sợ mà trong đại lễ đánh rơi cả thánh chỉ phong phi "Rất xinh đẹp, nhưng quá nhút nhát đi, hoàng thượng, trước giờ thần không biết người thích nữ nhân như vậy đấy" - Thanh Phong tiến lên tiện thể ngồi xuống ghế, nhận trà từ cung nữ khẽ nhấp môi Hàn Lạc Thần gật đầu như đồng ý với ý kiến của Thanh Phong tướng quân, ánh mắt đăm chiêu "Đúng, trẫm đã từng rất chán ghét nàng ấy, nhưng mà, hiện tại Hiền phi không còn là Hiền phi" Một câu nói làm Thanh Phong dừng uống trà, rất hứng thú nhìn vị đại huynh kết nghĩa rất hiếm khi lộ vẻ mặt đó "Người là đang nghĩ có người giả mạo nàng?" Hậu cung nghiêm ngặt như thế, việc đánh tráo một đại phi tần như Hiền phi thật sự không đơn giản "Trẫm nghĩ không có khả năng đó, nhưng trẫm đã cho người điều tra" Từ lúc ở Quý Hòa cung về, hắn đã lập tức cho người điều tra, hắn muốn tìm hiểu về nữ nhân kì lạ này. Thanh phong nghe Hàn Lạc Thần nói thế, cũng không ý kiến, nhắc đến chuyện hậu cung hắn như đột nhiên nhớ điều gì đó "Hoàng thượng, thần nghe các đại thần khác đều nói, nữ nhi của bọn họ trong cung bị Lâm Hoa chèn ép, đối với việc người đưa nàng ta lên Quý phi, đã có chỉ trích rất nhiều, hiện giờ nàng ta còn cuồng ngông như vậy, người định làm ngơ sao?" Thanh Phong biết nội tình, nhưng vẫn không thể chấp nhận, nữ nhân đó đã cứu hoàng thượng một mạng, đối với Thanh Phong hắn cũng là ân nhân, nhưng một nữ nhân như thế, thật sự đã quá tự cao rồi "Ngươi còn không hiểu ý trẫm sao? Nàng đã cứu trẫm một mạng, trẫm nợ nàng ấy một ân tình, trẫm lại không thể bảo vệ nàng ấy, để nàng ấy mất đi nhi tử còn chưa chào đời. Không có tình cũng có nghĩ. Để nàng ấy sống thoải mái một chút trong hậu cung cũng là ý trẫm. Hơn nữa, trẫm cần một người như thế trấn át các nữ nhân khác" Thanh Phong dường như không kiên nhẫn với chuyện hậu cung, liền nói sang vấn đề quốc sự sau đó cũng trở về phủ tướng quân. Đêm ngày hôm đó, Hàn Lạc Thần không gọi phi tần nào thị tẩm, ở lại Thần Kính điện, sau khi phê chuẩn tấu chương thì vẫn không ngủ được, trong đầu bất giác suy nghĩ về nữ nhân đang ở Hiền Phúc cung, nàng ương ngạnh, bướng bỉnh, có phần hỗn xược với hắn, nhưng bảo hắn trách phạt nàng, hắn lại không nỡ. Chiều tối nay người hắn cho đi điều tra nàng đã báo về, nàng bị cấm túc yếu đuối đến mức đổ bệnh trong tẩm cung, tưởng rằng đã không qua khỏi thì bất ngờ nàng tỉnh dậy, nói năng khó hiểu, còn có thông minh hơn, nhạy bén hơn rất nhiều. Ba tháng trước một Hiền phi nhu nhược bị Lâm Hoa cho cấm túc, ba tháng sau xuất hiện một Hiền phi tràn đây sức sống. Hàn Lạc Thần hắn, thật sự cảm thấy rất thú vị. Sáng sớm, Hiền Phúc cung lại vẫn đẹp ngời ngợi như thường ngày. Đặc biệt các cung nhân rất cao hứng, hiện giờ trong cung ai cũng đoán nương nương của bọn họ sẽ trở thành sủng phi, bọn họ đương nhiên được hưởng phúc lợi a! "Tiểu Hạ à Tiểu Hạ" - nàng lười biếng nằm trên trường kỉ như thường ngày, miệng vẫn đang nhai điểm tâm sáng. Từ khi xuyên qua tới giờ, nàng chỉ ở tâm cung, ăn rồi uống, lười biếng đến mức bụng cũng đã xuất hiện một ít mỡ thừa a! "Dạ em đây nương nương" - Tiểu Hạ đang xem các cung nữ tỉa hoa cắt lá, vội vàng chạy lại bên nàng "Họa sư và thợ thủ công đã làm xong thứ ta bảo chưa? Em đi hối bọn họ một chút, ta sắp chán chết rồi" "Em đã đi hỏi rồi, họ bảo hai ngày nữa mới có a" Nàng lại chán nản nằm ra, lấy hai tay xoa huyệt thái dương, nhìn các tia sáng đủ màu đột nhiên lại nhớ đến hiện đại, không biết nàng chết thì chôn hay thiêu nhỉ? Cha mẹ nàng có đau buồn thật sự không? Ai da, mấy chiếc mô tô của nàng, chắc đã bị đem bán hết rồi! Dương Chi nhìn các cung nữ giọng thều thào "Các em, nói cho ta biết xem, trong cung này có cái gì thú vị cho ta chơi không?" Một cung nữ rất nhanh nhảu đáp "Nương nương, hay người đi ngự hoa viên" "Ở đó có thứ gì?" - ngự hoa viên? Có phải trong phim hay có thứ này, a! Sao nàng lại quên mất "Bẩm nương nương, ở đó là nơi ngắm hoa đi dạo mà hoàng thượng và các phi tần hay lui tới. Có hồ nuôi cá rất đẹp, lại thoáng mát" "Có cá sao? Tốt tốt, Phí Oanh, em đi tìm một vài người lại đây, đi bắt sâu cho ta" - nàng ngồi bật dậy, gương mặt lại thay đổi tràn đầy sức. Tiểu Hạ, Phí Oanh và các cung nhân tròn mắt nhìn nàng, đến nỗi cây kéo cắt lá trong tay cũng rơi xuống đất. Nương nương lại nghĩ ra trò gì thế này! "Hả, nương nương, người muốn mấy con sâu đó làm gì?" - Phí Oanh lấy lại tinh thần lắp bắp hỏi "Câu cá!" "Người câu cá trong ngự hoa viên?" - Tiểu Hạ tiếp lời "Không được sao?" - nàng thầm nguyền rủa mấy nữ nhân làm quá này! Các nữ nhân vội vàng buông đồ xuống tiến đến bên người Mặc Dương Chi, có người hoảng hốt quỳ xuống cầu xin nàng "Nương nương, không được, cá ở đó hoàng thượng rất thích đặc biệt sai người nuôi chúng, cầu xin người đừng làm vậy!" "Các ngươi chớ nói nhiều, bắt sâu ngay cho ta!" Hàn Lạc Thần, nhớ câu này cho ta 'chị đại trả thù vài ngày chưa muộn' ta sẽ cho cá của ngươi thành cá kho tiêu, cá nướng muối ớt, canh cá chua ngọt, cá hầm thuốc bắc, cá chiên bột xù! -Vote vote thôiiii*ngôi sao* ấn đi thương thương
"Ngươi nói cái gì? Hoàng thượng đêm hôm qua di giá Hiền phúc cung?" - Lâm Hoa nắm chặt chiếc khăn xoan trên tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Hạ Nhũ nô tì tùy thân của nàng ta. "Bẩm nương nương, đích xác là vậy, còn có, thị vệ chúng ta mua chuộc để đánh Hiền phi nương nương, đêm qua hắn đã bị trưởng thị vệ trục xuất ra khỏi cung" Sáng nay, cả hậu cung lộ ra tin tức hoàng thượng ban ngày hạ đánh Hiền phi bảo vệ Lâm quý phi, ban đêm lại di giá đến thăm, làm cả hậu cung phi tần đứng ngồi không yên, cuối cùng là hoàng thượng đang muốn cái gì? Lâm Hoa đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, cuối cùng là thở nhẹ một tiếng. Thị vệ kia bị phát hiện, chứng tỏ hoàng thượng đã biết người đứng sau mua chuộc là nàng ta, nhưng đến giờ vẫn không đả động gì đến? Đúng, vị trí của nàng trong lòng hoàng thượng, vĩnh viễn không ai có thể thay thế được. "Được rồi, tạm thời bổn cung sẽ để nàng ta sống yên ổn một thời gian, ngươi mau chuẩn bị y phục, bổn cung muốn gặp hoàng thượng" - hoàng thượng có lẽ đang tức giận, nếu nay Lâm Hoa nàng còn gây thêm chuyện, chắc chắn sẽ không yên ổn như lần này. - "Tiểu Hạ a Tiểu Hạ" - Dương Chi bất lực kêu lớn, thiên ơi cái mông của nàng Tiểu Hạ đang thúc trực bên ngoài cũng rất nhanh chạy vào "Cái mông của ta, lại rất đau, em...em mau làm gì đó" - bốn mươi trượng không phải là nhẹ, hơn nữa thân thể này của Mặc công chúa quả thật là mềm mại yếu đuối Tiểu Hạ hốt hoảng, đau lòng nhìn chủ tử đang nằm sấp trên giường, oán trách nàng "Nương nương, lúc đó người cứ để chúng em chịu phạt, hà cớ gì thân phận cao quý như nương nương lại để bọn chúng xuống tay như vậy" - vừa nói Tiểu Hạ vừa vén y phục của Dương Chi lên xem xét Vết thương đã được qua một ngày, nhưng là không đỡ hơn chút nào. Phí Oanh từ ngoài bước vào, mang theo một hộp thuốc, gương mặt lại có phần vui vẻ hướng Dương Chi bẩm báo "Nương nương, vừa nãy Lưu Tề thái giám mang hộp thuốc này đến, nói là hoàng thượng ban cho nương nương" "Ném đi" "Nương nương..." - cả Tiểu Hạ và Phí Oanh cùng thất kinh hô lên. Đồ của hoàng thượng a! Dương Chi nhìn họ, ánh mắt lại phẫn nộ "Hai em có biết mông ta tại sao lại thành thế này?" - đừng nói là đã quên mất cái cẩu hoàng đế cùng đê tiện nữ nhân kia? Phí Oanh biết chủ tử là đang tức giận, nhưng vẫn muốn giải thích "Nương nương, Lưu Tề công công còn có nói, hộp thuốc Hoa Tảo Vực này là thần dược ở Đông Hồ quốc, dưỡng rất tốt mọi vết thương, họ cống hiến phẩm vật này cho hoàng thượng, ngài ấy trước giờ chưa từng dùng, nay lại đem ban cho nương nương, nương nương nói xem, hoàng thượng chẳng phải rất để ý người sao?" Dương Chi trầm ngâm, lại nhớ đến hành động hai hôm trước của hắn. Cuối cùng là hắn đang nghĩ gì? Hạ lệnh đánh công chúa Linh Nam, sau đó lại ban thần dược. Nhưng rõ ràng hắn một chút cũng không e dè Linh Nam quốc? Lại nghĩ đến cái mông đau nhức của mình, thôi kệ, người không vì mình trời tru đất diệt "Bôi cho ta" Hai người kia lập tức vui vẻ mở hộp Hoa Tảo Vực để thần dược phát huy công dụng. - Bên ngoài sân của Thần Kính điện, Hồng y nữ tử Lâm Hoa đã ngồi ở ngoài được gần nửa canh giờ, trời cũng đã xế chiều. Lưu Tề công công lại ra mặt nói một câu "Quý phi nương nương, hoàng thượng đã xử lí xong chính sự, mời nương nương vào trong" Lâm Hoa nghe thế vội vàng đứng lên, mặt nở một nụ cười tươi, chỉnh lại trang phục rồi yểu điệu bước vào "Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc" - Lâm Hoa cúi mình, làm hàng động rất thuần thục Hàn Lạc Thần ngước mắt nhìn nàng, cũng nhẹ nhàng đáp lại "Nàng ngồi đi, trẫm còn một số việc" Lâm Hoa không hướng ghế ngồi, mà đi thẳng lên chỗ Hàn Lạc Thần, quỳ bệt xuống bên chân hắn, hai tay đặt lên trên đùi hắn "Hoàng thượng, người giận Hoa nhi sao?" "Trẫm nói nàng đến bên ghế, không phải ở đây" - hắn dường như không kiên nhẫn nhăn mày nói "Thần thiếp can thiệp chuyện hoàng thượng xử phạt Hiền phi, chỉ vì thần thiếp tức giận, nàng ta lại dám câu cá mà hoàng thượng yêu thích, xin hoàng thượng đừng vì chuyện này mà không để ý thần thiếp" - Lâm Hoa ủy khuất cúi đầu Hàn Lạc Thần cũng hết kiên nhẫn, buông tấu chương, ánh mắt lại kiên định nhìn về phía trước, cũng không liếc nhìn Lâm Hoa "Hoa nhi, nàng có ơn với trẫm, đương nhiên trẫm không quên, nhưng nếu nàng còn tiếp tục đi quá giới hạn của mình. Cũng đừng trách trẫm độc ác" - lời nói nghe có vẻ đã dịu, nhưng ẩn một lời đe dọa làm người khác không lạnh mà run "Thần thiếp..." "Nếu không còn chuyện gì, thì trở về đi" "Đêm nay, thần thiếp có thể ở lại đây bồi hoàng thượng hay không" Lâm Hoa liều mạng nói. Ai không biết Thần kính điện xưa nay chỉ dành cho chính thất, tức là Hoàng hậu, mới được phép ở lại để bồi Hoàng đế nghỉ ngơi, phi tần hay cơ thiếp nằm mơ cũng không dám nghĩ đến, Lâm Hoa được bước vào trong coi như cũng là ân điển lớn, nay nàng ta lại không biết tự lượng sức mình mà đòi hỏi. Hàn Lạc Thần nheo mắt, nếu nữ nhân này không phải ân nhân cứu mạng hắn, nếu nữ nhân này trước đây chưa từng đơn thuần, nếu nữ nhân này trước đây chưa từng mang thai giọt máu của hắn, thì có lẽ giờ đây nàng đã không thể sống yên ổn. "Quý phi, nàng rất nhanh đã quên lời trẫm?" Gọi đích thị phẩm cấp của nàng ta, khiến Lâm Hoa không khỏi lo lắng, biết mình quá phận, chính nàng ta cũng không hiểu vì sao mình lại có suy nghĩ đó, nàng ta thật sự sợ bị cướp đi vị trí trong lòng hắn? "Thần thiếp cáo lui" Lâm Hoa đi để lại không gian yên tĩnh. Hàn Lạc Thần lại trầm ngâm, quả thật ngôi vị hoàng hậu này đã để trống quá lâu. Ai có thể cùng hắn bước đi, Quý phi? Sương phi? Hay Hiền phi đang ở Hiền phúc cung kia? Hắn bất chợt nghĩ tới nàng. Nàng có hay chưa dùng tới Hoa Tản Vực? Đó là dược phẩm chân quý bậc nhất thiên hạ, hắn lại không để mình bị thương mà phải dùng tới, nay đem cho nàng, một chút hắn cũng không tiếc. Chỉ biết rằng, nàng đau thì hắn cũng đau a. - Trên triều Linh Bắc quốc Hàn Lạc Thần uy nghiêm ngồi trậm trễ trên ngai vàng khắc tinh xảo hình con rồng bay, người hắn toát ra khí thế vương giả, tuy trẻ tuổi nhưng lại dư sức lấn át các cây cổ thụ quan chức phía dưới. Linh Bắc quốc mấy năm nay trên thuận dưới hòa, những lần thượng triều đa sống đều dùng để bàn về việc kinh tế và phát triển xã hội, Hàn Lạc Thần không nói gì, chỉ đơn giản lắng nghe. Trương Bộ quốc ngoại đứng ra lên tiếng "Bẩm hoàng thượng, hai tháng nữa là đến đại hội Tứ Long Thiên Quốc, năm nay theo chu kì sẽ do Linh Bắc quốc ta đăng cai, thần xin bẩm báo để được hoàng thượng ân chuẩn cho thần bước vào chuẩn bị cho đại lễ này" Trương Bộ quốc ngoại - Trương Hồ là quan chuyên lo các vấn đề ngoại giao giữa các quốc, Tứ Long Thiên Quốc hai năm sẽ diễn ra một lần, với sự góp mặt của bốn cường quốc lớn mạnh Linh Nam, Linh Bắc, Đông Hồ và Bình Tây, bên cạnh đó các quốc gia nhỏ xung quanh cũng có thể cử đại diện đến tham dự nếu được giấy mời từ quốc đăng cai năm đó. Tứ Long Thiên Quốc không đơn giản tổ chức để giải trí, mà còn để các nước thi thố tài năng và mở rộng vốn kiến thức quốc gia. Các quan viên nghe Trương Hồ nói thì lập tức xì xào bàn tán, đại hội này rất lớn, dù Linh Bắc khá hùng mạnh, nhưng cuộc thi chính là bộ mặt đất nước, nếu có bất cứ sai xót nào, quả không thể chấp nhận. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội rất tốt để cho các đại thần nào có nữ nhi, đem các nàng vào cung hôm đó, nếu thể hiện tốt, chắc chắn sẽ được ân điển. Hàn Lạc Thần nghe thế cũng lười biếng nói một câu "Được, trẫm phê chuẩn cho khanh vào cung tiến hành đại hội" Ngô Đẩu - Thừa tướng đương triều của Linh Bắc quốc, uy nghiêm ngập trời, có thể nói dưới một người trên vạn người, đứng ra nêu ý kiến "Thần xin hoàng thượng sắp xếp để Thái hậu nương nương cùng Sương phi nương nương kịp trở về hoàng cung dự đại hội lần này" Hàn Lạc Thần đương nhiên nhớ, đại hội dù thiếu vắng một phi tần cũng không sao, nhưng Thái hậu lại không thể không đến, hắn mở miệng nói với Lưu Tề, nhưng ánh mắt vẫn không dao động, trên triều, hắn quả thật lạnh lùng "Cho người đến Phúc Linh tự đón Thái hậu và Sương phi. Bãi triều" "Cung tiễn hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc" - các quan viên đồng thanh Dứt câu hắn tiến hẳn ra ngoài, bước chân không tự chủ được lại tiến về Hiền Phúc cung? Lưu Tề đi phía sau lại nhếch môi cười khẽ, hoàng thượng là trúng tiếng sét ái tình sao? Hiện tại là buổi sáng, Hàn Lạc Thần bước vào khuôn viên Hiền phúc cung, vẫn không thể quen được với vẻ đẹp của nó, quả thật sắc sảo và tinh tế, nàng còn có thể làm được những gì nữa? Hắn phất tay ý bảo hạ nhân không cần lên tiếng. Dương Chi đang tắm bên trong, có Phí Oanh và Tiểu Hạ hầu hạ nàng, nàng đang cực kì thoải mái ngồi trong bồn tắm, buổi sáng tắm nước ấm cùng hoa hồng, quả thật thư giãn, còn có Phí Oanh mát xa bả vai. Nàng nhắm mắt hưởng thụ. Nàng quả thật thích cảm giác này a! "Phí Oanh, sao lại không tiếp tục" Không cảm nhận được bàn tay Phí Oanh, Dương Chi mở mắt nhìn xung quanh "A...." Phí Oanh không thấy, Tiểu Hạ của không, ngược lại là tên hoàng đế hạ lệnh đánh nàng? "Ngươi....Phí Oanh, em đâu rồi, Tiểu Hạ mau quay lại đây!" Dương Chi bất lực gọi lớn. Nàng là đang không mảnh vải che thân a! Chỉ có lớp cánh hoa hồng ở trên che đi sự trong suốt của nước, khiến nam nhân kia tạm thời không thể nhìn thấy gì "Hiền phi không cần gọi, trẫm đã ra lệnh cho họ ra ngoài" Hàn Lạc Thần ngược lại thong thả đứng trước mặt nữ nhân đang ngại ngùng lấy tay che ngực, có chút khó thở. "Ai cho phép ngươi vào đây, mau đi ra ngoài cho ta" Hàn Lạc Thần lại thong dong đi bộ xung quanh bồn tắm "Ở Linh Bắc này, có chỗ nào không phải của trẫm, cần sự cho phép của Hiền phi sao?" Hắn nói quả nhiên đúng, nàng bất chợt lại căm thù cái chế độ Phong kiến này "Nhưng...ta là nữ nhi, ngươi chắc chắn biết ta đang tắm, lại tiểu nhân vào đây hái hoa?" "Trẫm đã hái hoa sao? Hiền phi nàng chính là nữ nhân của trẫm. Đừng quên" - môi hắn không tự chủ được lại nhếch lên, nàng tức giận cũng thật đáng yêu đi! "Nữ nhân của ngươi cái đầu ngươi, ngươi có bao nhiêu là ong bướm kia, Lâm phi, Kim tần...rồi cái gì La tần đó, sao không đi tìm họ mà rảnh rồi đến đây. Mau cút cho ta" Hàn Lạc Thần nghe nàng nói vậy cũng có chút tức giận, quả thật trước giờ chưa từng ai dám nói chuyện như vậy với hắn. Hắn vốn muốn bao dung nàng, nhưng xem ra, không chỉnh đốn nàng, tương lai rất khó sống. "Hiền phi, có vẻ bốn mươi trượng không đủ răn đe nàng, nếu nàng còn không để uy nghiêm của trẫm vào trong mắt, trẫm lập trừng phạt nàng" Gương mặt hắn không còn hòa ái như lúc trước, nàng có chút sợ. Người biết thức thời là người thông minh a! Lúc trước ở hiện đại chỉ cần có tiền có thể tác oai tác quái, còn có người cha chủ tịch chống lưng. Nhưng hiện tại, dù cha nàng không phải dạng tầm thường, nhưng lại ở quá xa, hơn nữa Hàn Lạc Thần lại không hề dễ chọc. "Ngươi..." - được, nhịn! - "Ta muốn thay đồ, ngươi ra ngoài gọi Phí Oanh vào đây dùm ta được không?" Giọng điệu lại nhẹ nhàng như thế khiến hắn bất chợt cười, nhưng rất nhanh đã quay mặt bước đi, làm nụ cười hiếm hoi ấy lại không ai có thể nhìn thấy. Nữ nhân này, còn có thể làm ra chuyện gì? Phí Oanh giúp Dương Chi thay y phục, nàng xinh đẹp bước ra, nhưng trên gương mặt lại khá bực bội. Sao hắn còn chưa đi? "Trẫm sẽ dùng bữa sáng ở đây, dọn lên đi" "Vâng" - Tiểu Hạ khẽ cười thưa, hoàng thượng dùng thiện ở đây, thật tốt. Dương Chi biết mình ở đây cãi với hắn cũng không được gì, đành hậm hực ngồi xuống đối diện hắn. Lưu Tề ái ngại nhìn Hiền phi nương nương trước mặt hoàng thượng lại ngông cuồng như thế có chút sợ hãi, quả thật Hiền phi rất khác các phi tử khác của hoàng thượng. Thiện đã được mang lên, hoàng đế chưa kịp động đũa, Hiền phi đã một miếng bỏ vào miệng "Nương nương a.." - Tiểu Hạ ái ngại lên tiếng, nương nương là đang làm gì đây Hàn Lạc Thần cũng không trách nàng, nhìn xung quanh rồi nhẹ phất tay, mọi người đều hiểu ý lui ra hết, bên trong chỉ còn lại hắn và Mặc Dương Chi. "Ta thật không hiểu cái thời đại này, đây vốn là đồ ăn của ta, ta động đũa trước thì đã làm sao, bọn họ thật phiền phức" - nàng đột nhiên trò chuyện với hắn nghiêm túc như thế làm hắn có chút giật mình, rồi khẽ cười, gắp một miếng bỏ vào miệng "Ở Linh Nam quốc thường như vậy sao?" Dương Chi khẽ thở dài, đúng rồi, hắn và nàng không giống nhau, có nói cũng không hiểu. Bỗng nhiên nhắc đến truyện này nàng lại cảm thấy nhớ hiện đại, nhưng là nhớ cái thời gian nàng còn vui vẻ hạnh phúc bên cha mẹ. "Không có gì đâu, ngươi ăn đi" "Hiền phi nhớ nhà sao?" "Chắc là vậy" Đột nhiên cảm giác như tri kỉ đối với cẩu hoàng đế này bỗng chỗi dậy, muốn kể hết mọi chuyện cho hắn nghe, nhưng cuối cùng lại thôi. "Hai tháng nữa là đại hội Tứ Long Thiên Quốc, đến lúc đó người của Linh Nam cũng sẽ đến đây" "Thật sao?" "Ừm" Nàng không phải ngạc nhiên vì vui mừng, sự thật họ đâu phải người nhà của nàng, chỉ là nàng có chút lo sợ, có khi nào họ lại nhận ra thân phận giả mạo của nàng, lúc đó thì tính sao? "Hoàng thượng a hoàng thượng" - Dương Chi bất chợt muốn tìm hiểu một chút, mà đối với hoàng đế này, qua mấy ngày tiếp xúc, nàng có thể hiểu, hắn rất tự cao, chỉ ăn mềm không ăn cứng. Nàng bắt đầu dịu giọng. "Thường thì ai sẽ đến tham
"Ùn..ủn..ủnnnn" "Chị đại cố lên, cố lên, huuuúu" Tiếng cổ động viên náo nhiệt cả một trường đua moto, bên trong trường đua có năm chiếc xe phân khối lớn với giá lên đến hàng trăm triệu. Trận đua này khá đặc biệt vì toàn bộ thí sinh xuất hiện đều là các thiếu gia danh gia vọng tộc, trong đó còn có cả một đại thiên kim họ Mặc kiêm luôn chức vụ chị đại thủ đô không ai không biết. Năm chiếc xe có vẻ đều ngang tài ngang sức. Dương Chi đang cưỡi con xe màu xám bạc số lượng giới hạn trên thế giới, gương mặt bên trong chiếc nón bảo hiểm cao cấp khẽ nhếch môi cười 'mấy đại thiếu gia hỉ mũi chưa sạch à, đòi thách đấu với chị đây sao? Về học thêm vài năm nữa' 'Kéttttt' "Aaa, chị đại thắng rồi, hú!!" Chiếc xe của cô thành công chạm vạch đầu tiên, cô thắng xe quay một vòng tròn, làm khói bụi trên đất bay tung tóe, Dương Chi nhấc nón bảo hiểm ra, khẽ lắc đầu nhẹ, mái tóc trong đó cũng vì thế mà tung bay theo gió, gương mặt thanh tú hiện lên đầy nét quyễn rũ, cô đứng dựa vào xe, đôi chân dài lập tức hiện ra mê muội lòng người, mỉm cười không mấy tốt đẹp nhìn bốn thanh niên thua cuộc. "Sao, tụi mày còn muốn chơi kiểu gì? À mà khoan hãy tính, chẳng phải tụi mày nói nếu tao thắng muốn gì cũng được?" - cô không biết bốn người này lớn bé ra sao, nhưng cứ xưng mày tao trước đã. Số là bốn thanh niên này chơi chung một nhóm, muốn kết bạn với cô nhưng cô không đồng ý, còn nói lời khó nghe với họ, nên bốn người quyết đánh ngục cô, từ đó có trận đua xe này, nhưng rất tiếc, người tính không bằng trời tính! "Được, nói là làm, cô em muốn thế nào?" - một trong bốn người lên tiếng Cô khẽ nhếch mép, các anh đại thiếu gia à, đụng vào chị đây rất khó sống, cô đứng lên, nhìn về phía khán đài hét lớn "Tụi bay, tối nay ở bar The Night, bốn đại thiếu gia mời hết" Cô vừa dứt lời, lập tức khán đài vang dội cả lên, tiếng hò hét vang trời, còn có cả tiếng tung hô chị đại vạn tế. Bốn thanh niên thì đen mặt... The Night là quán bar xa sỉ nhất thủ đô, còn nữa...ở đây đếm sơ sơ cũng lên tới mấy trăm người! Cuộc sống của cô sẽ thật sự là trọn vẹn, khi gia đình cô hạnh phúc. Lúc nhỏ, cô là một đứa trẻ ngoan, cô đi học rất nhiều thứ hay, nhưng mẹ cô đã theo một người đàn ông khác vào năm năm trước, ba cô ngày ngày dẫn người đàn bà khác về nhà, điều kiện gia đình cô không thiếu, cô vung tiền như cỏ rác, cô xài tiền, cô ăn chơi như một phương thức trả thù ba mẹ đã không quan tâm cô. Dương Chi đang lái xe trên đường, cô không đến The Night với mọi người, hôm nay là sinh nhật cô, không một ai nhớ, bạn bè thì cô không có, nếu có cũng chỉ là những bạn bè ăn chơi cùng cô, họ không thật. Bỗng điện cô reo lên, cô tắp vào ven đường để nghe "Alo, dì Phúc, con nghe đây" Là dì Phúc, vú nuôi của cô, người yêu cô nhất, theo như cô thấy là vậy "Dương Chi, dì làm món ngon đợi con về mừng sinh nhật, sao đến giờ vẫn chưa về hả?" Đúng rồi! Vẫn còn dì Phúc nhớ "Dì.." - cô khẽ nghẹn ngào, cô ước mình trở thành con ruột của dì, như vậy thật tốt - "Con sẽ về liền" Cô đang tính nổ máy lái xe về nhà, thì bên đường là một người con gái đang kêu cứu. Hiếp dâm sao? "Mấy thằng chó má tụi bay, ăn không ngồi rồi phát dục thì đi tìm gái nhà lành sao? Tụi mày thiếu tiền chị đây cho vài triệu mà vào làng chơi, ngực đực một đám" Lại dám làm chuyện xấu trước mặt chị đây? Không ăn đấm thì không tỉnh táo ra Đám kia có khoảng ba người đàn ông, cô nắm chắc phần thắng trong tay, nhưng thật không may cho cô, lại một lần nữa người tình không bằng trời tính "Xử nó" Cô không biết, bọn họ là hắc đạo đang đi làm nhiệm vụ, đừng nói chỉ là một chị đại ăn chơi, cả đương kim tổng thống họ còn chẳng nể nang "Pằng" Cái chết lãng xẹc nhất cuộc đời. Trong cơn mơ màng, cô nhìn thấy súng, còn có, cô gái kia không bị hiếp dâm, mà cô ta là con của bang chủ bỏ đi chơi. What? Cô chỉ nói một câu thôi mà, có cần tàn nhẫn vậy không, cuộc đời cô kết thúc vào ngày sinh nhật cô. Trước khi nhắm mắt, cô chỉ kịp nhìn người con gái đó nói một câu "Con mẹ nó, lí do khắm thật" - - Nàng thấy cả đầu đau như búa bổ, cả cơ thể mềm yếu, yếu đuối đến không tưởng tượng được, làm nàng nhất thời quên mình vừa bị bắn chết "Đây là đâu?" - nàng mơ hồ hỏi một câu "Nương nương, huhu nương nương, người không sao, em sợ quá, nương nương huhu" Nàng khẽ nhíu mày, cái quái gì thế này? Con nhỏ điên này ở đâu ra, thế kỉ hai mươi mốt rồi nương nương đào mộ sống dậy chắc? Nhưng có lẽ người điên là nàng! Cái quái gì thế?!? Cái giường của nàng sao lại kì cục như vậy? Còn có bàn ghế, kiến trúc cũng không giống tí nào, còn con nhỏ nào ngồi đây khóc lóc luôn miệng kêu nương nương... Chắc chắn là mơ! Nhưng mơ từ lúc nào, nếu bây giờ là mơ, vậy lúc nàng bị bắn cũng là mơ, trước đó dì Phúc gọi cũng là mơ??? Không đúng, hôm nay chính là sinh nhật của nàng mà? Là thật, tất cả là thật! Nàng Xuyên không? Chị đại xuyên không! "Con mẹ nó, chết thì chết đại đi lại còn xuyên không, một người hiện đại như ta sao có thể sống ở một nơi xó xỉnh này?" Dương Chi tức mình lẩm bẩm, lại quên còn có người bên cạnh, cô gái nhỏ mắt O mồm A nhìn nàng lắp bắp "Nương...nương nương..người vừa nói gì?" - nương nương chửi thề? Sao có thể, chắc chắn là nàng nghe lộn! "Ta nói gì thì liên quan gì đến ngươi... nói! Ngươi là ai và đây là đâu?" "Nương nương, người sao vậy? Người thật sự không nhớ gì sao? Em là Phí Oanh đây, huhu nương nương" "Câm miệng!" - thật rắc rối, sao nữ nhi đều thích khóc như vậy? "Ngươi mà còn khóc lóc ta liền đánh ngươi" Câu nói của nàng thành công làm Phí Oanh càng khóc lớn hơn nữa. Nếu Phí Oanh không túc trực bên cạnh nương nương hai ngày nay, chắc chắn nàng sẽ không tin đây chính là Dương Chi công chúa nhút nhát nhu nhược! Dương Chi không còn kiên nhẫn, 98% là nàng đã xuyên không, còn xuyên vào hoàn cảnh nào thì đành bó tay, bây giờ nàng phải hết sức bình tĩnh tìm hiểu thế trận! "Mau nói cho bổn tiểu thư biết, đây là triều đại nào? Ta tên gì? Ngươi là ai và tại sao ta lại trong hoàn cảnh này?" . Truyện Teen HayThật không chịu nổi! "Nương nương.." - Phí Oanh vẫn chưa thể tiếp nhận được chuyện nương nương thay đổi ghê gớm, nên nhất thời không nói được gì "Được rồi ngươi nín dùm ta có được không? Thật ra..thật ra ta bị mất trí nhớ ấy mà, nên tạm thời không nhớ, ngươi nói cho ta được chứ" - được rồi, nàng chịu thua cái người tên Phí Oanh này, lại dễ khóc như vậy. Nàng đành phải sử dụng lí do cẩu huyết nhất trong chuyện xuyên không ngày xưa nàng đọc. Sau một hồi tìm hiểu tiểu sử, Dương Chi khẳng định mình xui xẻo vô địch. Nàng xuyên vào Linh Bắc quốc, một triều đại không có trong lịch sử, trở thành một Hiền phi thất sủng - Mặc Dương Chi, tên cùng nàng như nhau, nàng là công chúa của Linh Nam quốc, một quốc gia hùng mạnh không kém Linh Bắc quốc, Mặc Dương Chi là nữ nhi bảo bối của Mặc quốc vương và vương hậu vì tính tình hiền dịu ít tranh giành nên Mặc quốc vương mới để nàng an nhàn làm một phi tần ở Linh Bắc, thể hiện tình thâm giao giữa hai nước. nàng đã nhập cung được nửa năm, nhưng 'Mặc Dương Chi' là một con người nhút nhát không ai bằng, đứng trước mặt hoàng thượng thì chân tay run rẩy, mồ hôi toát ra ướt đẫm cả áo. Càng xui xẻo hơn nữa là vào hai tháng trước, vì quá nhút nhát khi đi cùng đám phi tần mà lúng túng dẫm lên tà áo của Lâm Quý phi - sủng phi của hoàng thượng làm nàng ta ngã lăn ra đất, đấu gối có phần trầy xước, lập tức bị nàng ta cho cấm túc liền ba tháng. Bởi vì hậu cung chưa lập hậu, nên Quý phi là lớn nhất nắm mọi uy quyền hậu cung, Lâm quý phi nổi tiếng là bạo phi, tức giận liền đem hạ nhân ra đánh, nàng ta phạt nàng đơn giản cấm túc cũng là vì nàng căn bản là công chúa của một cường quốc, chỉ cần thương tổn nàng, liền như khiêu chiến với Linh Nam quốc, hơn nữa nghĩ nàng nhút nhát không thể là đối thủ của nàng ta nên mới dễ dàng như thế, hoàng thượng thì bận triều chính nên cũng không để ý chuyện sủng phi của mình tác oai tác quái phía hậu cung. Hai ngày trước nàng lại vì quá sợ hãi mà đổ bệnh đến nỗi không ăn không uống, tưởng là đã không qua khỏi nhưng đúng là đã không qua khỏi, chỉ là, chị đại đã nhập vào, nhút nhát gì đó liền ném sang một bên. "Phí..cái gì nhỉ?" "Dạ em là Phí Oanh" - sau một hồi trò chuyện cùng chủ tử, cuối cùng Phí Oanh cũng đã tạm có thể chấp nhận, mặc dù chủ tử ăn nói thô lỗ, hành động lỗ mạng so với ngày trước một trời một vực, nhưng ít ra, không còn nhút nhát đến đáng sợ nữa. "Được rồi, Phí Oanh, mau mang gương đến đây cho ta" Phí Oanh mang đến cho nàng một cái gương đồng, nàng lập tức vui mừng 'vẫn là ta của thế kỉ hai mươi mốt a, người vẫn thế, tính cách vẫn thế chỉ là giờ ta sống trong một môi trường khác, được thôi, nếu hiện đại không chứa chấp ta, ba mẹ không thương, ta liền bắt đầu cuộc sống tại đây, làm nữ hiệp? Không tệ nhỉ hahah' "Nương nương, người sao vậy, sao lại nhìn gương rồi đờ đẫn ra thế, người không khỏe sao, để em đi tìm thái y nhé" "A, không có gì, Phí Oanh, bây giờ, ngươi lập tức kể hết tất cả thành phần trong hậu cung cho ta nghe, và chỉ cho ta cách nào để rời khỏi hoàng cung, cách nào có thật nhiều tiền" - chị đại đang vẽ lên một viễn cảnh tương lai đầy sung túc và tự do tự đại Nhưng một lời của Phí Oanh lập tức đem viễn cảnh của nàng vùi dập "Nương nương, đã là phi tần, thì không thể xuất cung được, trừ khi có thánh chỉ của hoàng thượng, còn nương nương là Hiền phi đương nhiên có tiền thưởng đủ xài, còn nếu người muốn nhiều tiền, thì phải được hoàng thượng sủng ái, lúc đó, tiền thưởng liền tăng, nương nương không cần lo lắng gì" Nàng vùi đầu vào gối "Con mẹ nó, sao cái chó gì cũng liên quan tới tên hoàng thượng vậy" Phí Oanh mặt đầy nét sợ hãi "Nương nương, cầu xin người đừng nói lời phạm thượng, chúng ta đã thảm lắm rồi huhu" - Phí Oanh thật không muốn nói lời này, nhưng theo công chúa từ Linh Nam vào cung Linh Bắc, nàng chưa từng yên ổn, lúc công chúa nhút nhát liền bị ăn hiếp, khi công chúa thay đổi lại thường xuyên nói lời ngông cuồng, thật khổ a. Ở đây khác xa khi ở Linh Nam, ở Linh Nam, lời công chúa chính là thánh chỉ, quốc vương và vương hậu nhường nhịn nàng như báu vật, nhưng công chúa xưa này nhút nhát hiền thục, cũng chưa từng làm gì quá đáng. Dương Chi nghe ra lời Phí Oanh đầy bất mãn, liền tức tối "Nếu ngươi không muốn ở đây với ta liền lập tức đi đi, ta không cần ai hết, ta sẽ tự trốn khỏi nơi điên khùng này" - nàng tức giận đứng lên thì Phí Oanh lập tức sợ hãi quỳ sụp xuống "Nương nương, nô tì không dám, không dám mà, xin người đừng đuổi nô tì" - đúng là cái miệng hại cái thân mà Dương Chi bất ngờ nhìn Phí Oanh, người cổ đại dễ quỳ xuống như thế, nói quỳ liền quỳ? "Trời ơi, mau đứng lên cho ta, ngươi thật làm ta tổn thọ mà" Phí Oanh đã có vài giọt nước mắt, nàng là nói vậy nhưng nào dám rời bỏ chủ tử, nàng một lòng trung thành "Nương nương không đuổi nô tì có được không?" "Được rồi, nhưng từ giờ, ta cấm em không được quỳ như thế, xem ta như chị em mà đối đãi, ta hứa với em, có ta ở đây, chắc chắn sẽ không để em chịu khổ nữa" - Dương Chi nói là nói thế, nhưng chính nàng còn không chắc sẽ ra sao, nhưng không sao, nàng sẽ dùng kinh nghiệm ba năm học cầm kì thi họa và năm năm ăn chơi cùng địa vị thiên kim công chúa Linh Nam làm vốn, chắc chắn sẽ có lời! Tẩm cung của Hiền phi so với các phi tần khác không chênh lệch là mấy, tẩm cung hơn hai mươi nha hoàn hầu hạ, vì nàng không phải đối thủ của đám phi tần kia, nên chắc chắn họ sẽ không phí công gài người vào nên tạm thời yên tâm, thời gian cấm túc của nàng còn khoảng một tháng, một tháng này, nàng chắc chắn phải cải cách cái tẩm cung cổ lỗ sĩ này thành một nơi có thể ăn chơi a!
chị đại xuyên không